Home » Võ Tòng Đánh Mèo

Category Archives: Võ Tòng Đánh Mèo

loading...
Loading...

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Made in china

Ông Sỉu làng tôi là chủ một xưởng chuyên sản xuất quan tài, ông ta bị cái bệnh đái dắt, quần lúc nào cũng khai, nên mọi người gọi là Sỉu Khai.

Chuyện kể rằng lần ấy, làng tôi có anh Phôn mua quan tài – ở cửa hàng nào đó không rõ – về để làm đám cho vợ – vợ anh Phôn chết vì huyết áp cao trong lúc chửi anh Phôn. Chả hiểu cái quan tài thế nào mà anh Phôn đặt vợ vào trong ấy được một lát là vợ anh bừng tỉnh dậy, sống thêm được vài ba năm nữa, rồi sau đó lại chết – cũng vì huyết áp cao trong lúc chửi anh Phôn. Anh Phôn lại mua quan tài ở cửa hàng đó, và cũng như lần trước: đặt vợ vào trong quan tài được một lát thì vợ lại tỉnh dậy, lại sống, lại tiếp tục chửi anh Phôn, và tất nhiên, được vài năm, cô vợ lại chết vì huyết áp cao, cũng trong lúc chửi anh Phôn. Lần này, anh Phôn rút kinh nghiệm: không mua quan tài ở cái cửa hàng kia nữa mà qua mua ở xưởng của Sỉu Khai. Thế là ngon lành, vợ anh đã ngàn thu yên giấc nơi suối vàng… (more…)

Nó và Tôi

Tôi và thằng bạn tôi có rất nhiều điểm cùng: cùng tuổi, cùng quê, cùng học đại học Môi Trường, cùng khoa dọn vệ sinh, cùng ra trường, cùng xin vào làm nhân viên trong ban quản lý vệ sinh của thôn, cùng với mức lương khởi điểm 3 triệu… Công việc của tôi và nó cùng là giám sát vệ sinh chung của thôn, xem thằng nào con nào vứt rác bừa bãi, ỉa đái lung tung, ỉa xong không dội nước, đái xong không rửa tay thì lập biên bản xử lý ngay.

Một hôm, thằng bạn tôi bắt quả tang một nữ sinh cấp 3 đang ỉa bậy trước cổng nhà văn hóa. Nó liền lấy điện thoại ra quay lại hiện trường, chụp cận cảnh tang chứng vật chứng cùng công cụ gây án để làm hồ sơ báo cáo lên trưởng thôn . Con bé nữ sinh sợ quá, vét hết mớ tiền trong cặp – chắc là tiền đóng học hoặc tiền đi thầy gì đó – đưa cho thằng bạn tôi rồi khẩn thiết van nài: “Anh ơi! Em vừa mới ỉa được có một tí thôi, mong anh tha cho!”. Thằng bạn tôi đếm đếm tiền, rồi liếc nhìn bãi tang vật, bảo: “Với lượng tang vật như thế kia thì đúng ra là số tiền này chưa đủ đâu nhé! Nhưng thôi, nhìn em thì cũng biết là thuộc gia đình khó khăn, nên anh tha. Dọn sạch cứt xong rồi biến đi!”. (more…)

Phò nhật

Hôm qua ông anh mời tôi đi đá phò nhân kỉ niệm một năm ngày cưới của vợ chồng ông ấy. Tôi phần vì rất quý ông anh, phần vì rất thích đá phò, nên đành nhận lời. Tưởng đi đá ở mấy quán phò quen gần nhà thôi, ai ngờ ông ấy lái xe phi hẳn ra khu công nghiệp Thăng Long. Tôi hỏi sao đi xa thế, ông anh bảo: “Có quán phò của Nhật mới khai trương, anh đưa chú đi đá thử xem có khác phò Việt Nam mình không”.

Vừa đánh xe vào quán, đã thấy ông chủ người Nhật cúi rạp đầu, giọng đầy lịch thiệp: “Mời quý khách vào đá phò”.

Đúng là quán phò Nhật có khác, mọi thiết bị nội thất như giường, đệm, ga gối, đến điều hòa, bao cao su, dây thừng, roi điện… đều là hàng Nhật. Em phò lúc vào phòng cũng mặc áo Kimono của Nhật, lúc quỳ cũng quỳ kiểu Nhật. Tiếc là trong lúc giao dịch cũng không tâm sự gì, chỉ “ư ư… a a…” nên cũng không rõ các em ấy có nói được tiếng Nhật hay không. (more…)

Tôi đi ăn cướp

Ruộng dưa chuột nhà tôi năm nay được mùa, quả nào quả nấy đều dài, to, cong, đầu nhẵn mọng, cấu nhẹ phát là nhựa trắng chảy ra rin rỉn. Thế nhưng đành vứt ngoài ruộng cho mấy con bò cái nó ngậm, chả thèm thu hoạch, nguyên nhân vì bọn thương lái mất dạy, bỏ dưa chạy lấy người; vì các nhóm từ thiện đã khôn ra, không thèm qua giải cứu; và cả vì mấy cái đồ sextoy của Tàu vừa rẻ, vừa nhiều tính năng được rao bán nhan nhản, freeship tận giường…

Không bán được dưa, tôi lâm vào cảnh túng thiếu, ăn dưa trừ bữa. Ăn nhiều quá, tôi đâm ra ỉa chảy. Nhưng thật may, trong lúc ngồi ỉa, rảnh quá, tôi vô tình đọc được bài viết trên cái mảnh báo mà tôi đã vò nhàu để chuẩn bị chùi đít. Bài báo nói rằng mỗi người đều có thế mạnh của riêng mình, và ai tìm được công việc phù hợp nhất với thế mạnh của mình thì kẻ đó sẽ thành công. Bài báo còn khuyên rằng: nếu bạn đã thất bại với một công việc nào đó, thì hãy thử làm một công việc có tính chất trái ngược lại, khi ấy, cơ hội thành công của bạn sẽ cao hơn. Bài báo lấy dẫn chứng về trường hợp một anh làm kiểm lâm, thu nhập thấp, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn, sau đó, anh bỏ nghề, chuyển qua làm lâm tặc thì cuộc sống đã ổn định, giàu lên nhanh chóng. Rồi cả một chị làm bác sĩ thú y, mở một trung tâm chuyên khám và chữa bệnh cho chó, tuy nhiên vì không có bệnh nhân, à nhầm, không có bệnh cẩu, nên chỉ vài bữa là trung tâm của chị phải đóng cửa. Chị quyết định chuyển nghề, sử dụng ngay mặt bằng ấy mở quán thịt chó, chuyên giết mổ và cung cấp thịt chó cho các đám cưới, đám ma, hội nghị, tiệc sinh nhật. Mới đây, quán của chị đã được WDO – Tổ chức Chó Thế giới – bầu chọn là một trong những quán thịt chó ngon và đông khách nhất Châu Á… (more…)

Người Sán Phử

Sán Phử là một nhóm dân tộc thiểu số (có họ rất gần với dân tộc Sán Dìu và Sán Dập), sống tập trung ở ven biển của một tỉnh miền núi phía Nam. Người Sán Phử không ai là không biết đến Tập đoàn Phân Ị hùng mạnh do Phân Quan đứng đầu.

Một hôm, Phân Quan đang ngồi suy tính đăm chiêu thì Lông Bưởm – trợ thủ đắc lực của Phân Quan – lưng đeo ba lô, tay xách bao gạo cùng mấy thứ rau quả lủng củng bước vào. Thấy Phân Quan, Lông Bưởm lễ phép cúi chào rồi đưa cho Phân Quan gói bánh, bảo: “Em vừa về quê lên, có chút quà quê biếu anh!”. Phân Quan cầm gói bánh, hỏi: “Vẫn cái loại bánh hôm trước đấy à? Bánh ăn thì ngon, mỗi tội cái gói gia vị hơi ngang”. Lông Bưởm nghe vậy hốt hoảng: “Ấy chết! Đó là gói chống ẩm, không phải gia vị, không ăn được đâu ạ!” Phân Quan quê quá, đành nói chữa thẹn: “Tôi biết! Thế nên tôi đâu có ăn hết, chỉ ăn nửa gói xong thấy ngang là thôi luôn”. (more…)

Chú Lầm Đầu Thôn

Chú Lầm đầu thôn tôi có mái tóc rất dài. Nói về độ dài mái tóc của chú Lầm, người thôn tôi thường kể cho nhau nghe câu chuyện, rằng một lần chú Lầm tắm sông vào đúng hôm nước chảy xiết, cộng với cái chun quần đùi của chú lại lỏng, nên lúc chú trồng cây chuối thì quần đùi chú tuột ra và bị nước cuốn đi luôn. Chú cứ tồng ngồng đứng dưới sông, không dám lên vì hai bên bờ có rất nhiều các chị, các cô đang cắt cỏ, chăn bò. May quá, chợt nhớ đến bộ tóc dài, chú liền lấy tóc quấn mấy vòng quanh bẹn như quần sịp rồi ung dung bước lên bờ. (more…)

Vợ BOT

Hôm trước, chuẩn bị đi ngủ thì nhớ ra đang là cuối tháng, vậy là hắn đè vợ ra, định làm tí giải đen. Khởi động xong, chuẩn bị tăng tốc thì vợ đưa tay ra chặn lại, bảo:

– Nộp tiền đê!

– Tiền nộp từ đầu tháng rồi mà!? – hắn ngạc nhiên.

– Đó là tiền sinh hoạt hàng tháng, còn đây là phí tính theo lượt, hai loại khác nhau!

– Ở đâu ra cái phí đó?

Vợ hắn nghe vậy thì nghiêm giọng, chỉ chỉ lên hai quả bưởi “năm ngón” căng mọng trước ngực, bảo: (more…)

Quốc lâm đại chiến

Hôm trước tôi có việc qua Quất Lâm, tiện đường ghé vào đá quả phò cho lại sức rồi đi tiếp. Các tài xế khi dừng ăn cơm dọc đường, họ thường chọn quán có đông xe tải đỗ ở ngoài, tôi dừng đá phò cũng vậy: cứ quán nào đông khách là tôi chọn. Thế nên, tôi quyết định vào một quán phò khá mới – chắc vừa khai trương – nơi có rất nhiều khách đang đứng xếp hàng dài tới vài trăm mét.

Là một người đá phò có văn hóa, tôi tất nhiên không chen ngang mà ngoan ngoãn đứng xếp hàng chờ tới lượt. Khi thấy những người đang xếp hàng ai nấy đều ôm trên tay những bịch tiền lẻ mệnh giá 2 trăm, 5 trăm đồng, tôi ngạc nhiên hỏi lí do thì một anh mặt đỏ phừng phừng, trả lời bằng giọng bực tức: (more…)

Chú tôi cũng khóc

Chú tôi là một người đàn ông lạnh lùng và giỏi che giấu cảm xúc. Sống cùng chú tôi hơn nửa đời người rồi mà cô tôi mới chỉ chứng kiến đúng hai lần chú khóc.

Lần thứ nhất, là trường hợp như người đời vẫn nói: đàn ông chỉ khóc khi thái hành. Hôm ấy, thấy chú đang thái hành thì dừng lại, nước mắt rơm rớm, cô mới hỏi: “Cay mắt quá hả anh?”. Chú lắc đầu, giơ ngón út đang chảy máu ròng ròng lên bảo: “Không! Anh cắt vào tay”.

Ngày cưới tức là ngày cô dâu lên xe hoa về nhà chồng, nhưng với chú tôi thì nó là ngày chú tôi lên xe hoa về nhà vợ, vì chú ở rể. Cô tôi có một cô em gái xinh đẹp, tính tình phóng khoáng, cởi mở, đang tuổi cập kê và kinh nguyệt rất đều. Ấy thế mà chú tôi về ở rể được mấy bữa thì cô em vợ đã có dấu hiệu chậm kinh. Chú lo sốt vó, mong kinh em vợ hệt như vua Đường mong bốn thầy trò Đường Tăng thỉnh kinh từ Tây Trúc trở về. Rồi khi thấy kinh về, chú mừng như chị Dậu bán được chó. Đó là lần thứ hai chú khóc – khóc không phải vì thái hành, mà là vì thấy “hành”. (more…)

Không gì là lãng phí

Hôm ấy là buổi đầu tiên tôi đi làm. Có vẻ, tôi hợpvới công việc này thì phải, bởi vừa chống xe, ngồi chưa nóng chỗ, đã có khách tới ngay…

– Chào anh! Anh đi đâu lên em chở ạ? Mở hàng em lấy rẻ thôi!

Gã khách mặc chiếc áo phông sờn, chắc gia đình đang có chuyện gì buồn, nên mặt đầy vẻ giận hờn. Gã với lấy chiếc mũ bảo hiểm đang treo trên con Wave ghẻ của tôi rồi bảo:

– Chở tao tới bệnh viện!

– Dạ! Bệnh viện nào ạ?

– Bệnh viện nào là tùy mày, vì người nằm viện là mày! (more…)

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Lien He Quang Cao

Loading...