Home » Võ Tòng Đánh Mèo

Category Archives: Võ Tòng Đánh Mèo

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Loading...
loading...

Bố già

Bố già Vito Corleone ngồi bên cửa sổ căn biệt thự, trầm ngâm nhìn xuống phía dưới sân – nơi đám cưới con gái ông đang diễn ra linh đình, náo nhiệt.

Khách đã ngồi ăn kín các mâm. Giò chả, thịt thà, tôm cua mâm nào cũng còn nguyên, vì khách chỉ tập trung ăn mấy món miến, canh, măng luộc, rau xào, để dành những món thịt kia lát gói mang về cho con cho cháu. Bởi thế bà con nơi đây, khi đi ăn cưới thì ai cũng mang theo một cái túi ni-lông, còn khi ăn cưới về thì ai cũng u lên một cục trong túi quần, đoạn gần ngay bẹn – một tập tục rất đẹp của người dân vùng Sicily!

Không giống đám cưới những nơi khác chỉ có phù dâu, phù rể: đám cưới của người Sicily còn có một loại phù nữa, ấy là phù phong bì. Đội phù phong bì này có nhiệm vụ đứng trước cổng chặn và kiểm tra phong bì của khách: khách nào đi 5 lít sẽ được mời vào mâm cỗ ngon 5 lít; khách đi 2 lít sẽ được dẫn vào ngồi mâm 2 lít (với thức ăn ít hơn và thái độ phục vụ ghẻ lạnh hơn); khách đi 5 chục thì bị mời ra góc sân ngồi cắn hướng dương và uống nước chè. (more…)

Giết con chim nhạ

Đường Tăng cưỡi ngựa cả ngày đau đít quá thì lúc này cũng đã xuống ngựa đi bộ cùng ba đồ đệ. Nắng hoàng hôn vàng ươm hắt xuống con đường chiều quanh co khiến cho năm cái bóng người ngựa ấy trải dài, mấp mô in lên sườn đồi tròn trĩnh thoai thoải phía trước mặt, tựa như năm ngón tay của trai gã phong tình đang dày vò bộ ngực ửng hồng của cô thôn nữ còn trinh.

Mấy thầy trò đều đã thấm mệt nên muốn tìm chỗ nghỉ qua đêm. Đi thêm một quãng nữa, họ gặp hai quán trọ: một chắc mới khai trương, rất khang trang, phòng ốc to, gọn gàng, có chỗ để ngựa, có điều hòa, K+, wifi cùng mấy cậu phục vụ choai choai đứng mời chào đon đả; một thì lụp xụp, tối tăm, tường tre, mái lá, chả có gì cả, chỉ có mỗi em gái mặt mũi son phấn lòe loẹt, mặc chiếc quần bò rách ngắn hở bẹn và chiếc áo hai dây cũn cỡn lộ cả xu chiêng.

Ngộ Không, Bát Giới và Sa Tăng đồng loạt quay ra nhìn sư phụ, ý như muốn hỏi sư phụ định thuê nhà trọ nào. Sư phụ hắt hơi sổ mũi liền mấy cái, bảo: “Ta độ này đang có dấu hiệu viêm xoang, nằm điều hòa hay chảy nước mũi và một số loại nước khác, rất khó chịu. Thôi, thuê cái chỗ quán lá kia đi, cho nó gần gũi với thiên nhiên. Với cả nhìn cái kiểu son phấn và phong cách ăn mặc thiếu thốn rách rưới của cô gái kia thì biết ngay cô ấy là con gái nhà lành, chúng ta là người tu hành, đương nhiên phải hướng tới cái thiện, cái lành”. (more…)

Lấy vợ không khó

Con em họ mình đến tuổi lấy chồng rồi nên được khá nhiều anh săn đón, theo đuổi. Trong số đó có một anh rất đẹp trai và hát cực hay. Rồi một ngày, anh ấy đã đưa nó về phòng trọ của anh ấy, xong anh cầm đàn ghita lên, với tay bật quạt. Con em mình hỏi: “Trời lạnh mà sao anh bật quạt vù vù vậy?”, anh ấy bảo: “Vì anh chuẩn bị hát tặng em bài ‘Lời của gió’”. Nói xong, anh ấy dạo đàn và hát luôn. Đến cái đoạn “Gió hãy nói rằng anh yêu em” thì anh ấy dừng lại, giựt một sợi cói ở cái chiếu rách trải trên tấm phản gỗ trong phòng anh ấy. Con em mình còn chưa hiểu anh ấy định làm gì thì đã thấy anh thoăn thoắt những ngón tay đan đan, bện bện, chỉ loáng sau đã làm thành một cái nhẫn cói xinh xinh. Rồi anh ấy dịu dàng nâng bàn tay con em họ mình xong đeo cái nhẫn cói ấy vào, giọng thì thào: “Em lấy anh nhé?”. Mình hỏi thế mày có nhận lời không, con em lắc đầu, nói là chẳng hiểu sao nó rất có ác cảm với những anh chàng đẹp trai, khéo tay, ngọt ngào và hát hay như vậy! Thế là nó cắt liên lạc luôn với anh ta kể từ hôm ấy… (more…)

Chàng cử nhân và nàng hoa hậu

Tôi cho con Mercedes S600 dừng lại trước cổng nhà sư phụ rồi hồi hộp mở cửa xe xách giỏ quà bước xuống. Mười năm xa quê hương không có dịp về thăm sư phụ, nhưng tự đáy lòng, lúc nào tôi cũng quan tâm và dõi theo người: tất cả các tút sư phụ post lên Phây, tôi tuy không đọc, nhưng đều like, còm-men, và chia sẻ.

Mười năm mới hội ngộ nên cả sư và trò đều xúc động, mừng mừng tủi tủi, đến nỗi cả khi đã vào nhà, ngồi xuống bàn, và sư phụ đã rót đầy tách trà đẩy về phía tôi rồi, mà giọng sư phụ vẫn chưa hết bồi hồi: “Nghe nói con lập nghiệp ở nước ngoài hả? Nào, kể cho sư phụ nghe: mười năm qua con ở đâu? Làm gì để đạt được thành công như hôm nay?”.

Tôi cười, lễ phép nhấp một hụm trà rồi chầm chậm cất giọng: “Dạ, mười năm qua, con công tác bên Lào, làm ô-sin quét dọn, nấu nướng ở một xưởng mộc. Công việc vô cùng thấp hèn, khóc nhọc, nhưng con chưa bao giờ từ bỏ ước mơ, khát vọng của mình. Bởi vậy, những lúc rảnh rỗi, con thường chăm chú đứng xem đám thợ làm việc. Vốn thông minh, sáng dạ từ nhỏ, cộng với đức tính ham học hỏi, chịu khó quan sát, nên chỉ một thời gian ngắn sau, con đã nắm hết được các bí quyết và kỹ thuật làm nghề…”.

“Sau đó, con tách ra mở xưởng riêng để khởi nghiệp đúng không?” – giọng sư phụ háo hức. Tôi lắc đầu: “Dạ không! Sau đó con trúng Laolott, được hơn trăm tỉ”. “Laolott là cái gì?”. “Dạ, là xổ số kiểu Mĩ ở Lào, giống Vietlott ở mình đó sư phụ!”. (more…)

Bãi phân bò

Đông là bạn học cùng lớp cấp 3 với tôi. Tính tình Đông nhút nhát, gặp người lạ cứ im thin thít, nên mọi người gọi là Đông “thít”. Nhút nhát vậy nhưng Đông “thít” lại học giỏi nhì lớp, sau mỗi tôi. Hơn 10 năm kể từ ngày tốt nghiệp cấp 3 ra trường, tôi cũng không có dịp gặp lại Đông. Hôm trước nghe tin Đông vừa bị tai nạn lao động rất nặng nên tôi quyết định tìm đến nhà Đông để hỏi thăm.

Nhà Đông “thít” nằm sâu tít trong một con ngõ nhỏ hai bên mọc um tùm những khóm hoa cứt lợn, lổn nhổn những bãi cứt bò, trước nhà có cái cổng mốc xanh, loang lổ như cứt trâu, trên lợp ngói xi măng xỉn màu, thâm sì như cứt gà.

Hơn mười năm mới trở lại ngôi nhà này, nên khi dừng xe trước cổng, những kỉ niệm lại ùa về khiến lòng tôi nao nao khó tả: kia là cây trứng cá mà có lần tôi đã trèo lên nhìn trộm em gái nhà bên tắm. Do bị vướng tàu lá chuối nên tôi chỉ nhìn được có nửa người: từ mông trở xuống. Nhìn một hồi đến lúc em ấy xoay người lại mới biết nhìn nhầm: không phải em, mà là bố em đang tắm; vẫn còn đó cái đống gạch cũ bên vườn mía mà nhiều lần tôi lẻn ra ngồi ỉa bậy, vừa ỉa vừa bẻ mía chén ngon lành. Bất chợt tôi thấm thía câu thơ của một thi sĩ nào đó rất nổi tiếng mà tôi không biết tên: “Khi ta ỉa chỉ là nơi đất ỉa. Khi ta đi cứt bỗng hóa tâm hồn”.

Vừa bước vào nhà, một con chó dữ tợn lao vào tôi chực cắn, nhưng nhận ra người quen, nó khựng lại giây lát rồi quẫy đuôi mừng rối rít. Không giống như con chó, thằng Đông “thít” đang nằm trên chiếc giường chỗ góc nhà chỉ quay ra nhìn tôi bằng ánh mắt vô hồn, ngơ ngác. (more…)

Xôi lạc và xôi xéo

Thằng bạn tôi kêu rằng cả tuần liền nó mất ngủ vì đêm nào bố nó cũng hiện hồn về, mặt bố nó buồn thiu mà chả biết có chuyện gì. Tôi hỏi: “Bố mày hiện hồn có nói gì không?”, nó lắc đầu bảo không, vì bố nó bị câm. Tôi lại hỏi: “Bố mày không ra dấu hay diễn tả bằng cử chỉ gì à?”, nó lắc đầu bảo không, vì bố nó bị liệt. Tôi thắc mắc: “Thế sao mày không hỏi luôn xem bố mày muốn gì?”, nó lắc đầu bảo không được, vì bố nó bị điếc.

Tôi bảo được rồi, tối tôi sẽ qua nhà nó ngủ cùng, để khi bố nó hiện về, tôi sẽ tìm cách hỏi giúp cho. Đêm đó, lúc tôi với nó đi ngủ thì mọi chuyện bình thường, nhưng tới khoảng quá nửa đêm là tôi bắt đầu cảm thấy sự lạ. Tôi khều khều thằng bạn dậy, giọng thều thào: “Hình như bố mày về rồi đấy! Tự nhiên tao thấy lạnh toát hết sống lưng này”. Thằng bạn tôi vừa há mồm ngáp vừa chửi: “ĐM! Cái điều hòa nó đang phả thẳng vào người mày thế kia thì lại chả lạnh. Đừng có đổ oan cho bố tao”. (more…)

Đại chiến quân y viện

Đã quá nửa đêm, Lưu Bị vẫn ngồi lo lắng, trầm ngâm, trước mặt là mâm cơm dọn lên từ lúc tối vẫn còn nguyên, chưa hề được đụng đũa tới…

“Chúa công vẫn chưa ăn gì sao? Có món thịt kho Tàu mà chúa công thích đấy!” – nghe giọng nói từ sau, Lưu Bị cũng chẳng thèm quay lại, bởi ông biết thừa người vừa nói ấy là ai. Rồi Lưu Bị cau có đáp lại: “Mang tiếng là Khổng Minh tiên sinh mà ăn nói linh tinh: “Thịt kho Tàu” là bên Việt Nam họ gọi vậy. Còn chúng ta, chúng ta là Tàu rồi, sao còn gọi thịt kho Tàu? Phải gọi là thịt kho chúng ta”. Khổng Minh biết mình ngu, liền hạ giọng: “À vâng, thịt kho gì cũng được, nhưng chúa công cố ăn chút gì đi ạ!”. Lưu Bị uể oải lắc đầu: “Cụ ta ung thư hậu môn giai đoạn cuối, bệnh viện trả về, tiên sinh bảo ta còn tâm trạng mà ăn uống được hay sao?”. Khổng Minh kính cẩn: “Dạ, bệnh viện trả về thì ta đến đón cụ về, có gì đâu mà chúa công phải khổ tâm vậy ạ?”.

Lưu Bị cười ngán ngẩm: “Vấn đề là cụ ta đang nằm ở Y Quân Viện Nhất Vô Tam, tận mãi bên Hà Đông của Việt Nam. Viện đó có Lã Bố làm bảo kê. Muốn về thì phải thuê ngựa cứu thương của hắn với giá cắt cổ, còn ngựa cứu thương nơi khác muốn tới đón người thì phải nộp phí một triệu rưỡi ngân lượng, bằng không thằng Lã Bố nó vả vỡ mồm. Mà tiên sinh theo ta bấy lâu, chắc tiên sinh cũng hiểu: ta đây tài năng đầy mình, bản lĩnh vô song, trí dũng cũng có thừa, chỉ mỗi tiền là không có”. (more…)

Ba Ba và Ba Tư

Quốc vương xứ Ba Tư có bốn thằng con trai sinh đôi (2 thằng sinh đôi lần một cộng với 2 thằng sinh đôi lần hai). Cả bốn đều cao ráo, đẹp trai, tuấn tú, khôi ngô, giống ai không rõ, nhưng chắc chắn không giống bố vì bản thân Quốc vương Ba Tư là người lùn tịt (ông cao có mét ba tư) và gầy còm (nặng có ba tư ki-lô-gam) với số đo ba vòng lần lượt là ba tư, ba tư và ba tư.

Nước láng giềng của Ba Tư là Ba Ba – một đất nước có sản lượng ba ba xuất khẩu đứng thứ ba ba giới cùng một nền công nghiệp đồ uống rất phát triển với thương hiệu bia ba ba đình đám. Một hôm, Quốc vương Ba Tư gọi cả bốn thằng con sinh đôi tới và bảo: “Bố không muốn bọn láng giềng Ba Ba chúng nó phát triển mạnh hơn ta. Các con, đứa nào tìm ra cách khiến cho chúng nó suy thoái, tụt hậu và trì trệ thì bố sẽ truyền lại ngôi vương cho đứa đó!”. (more…)

Chuyện thằng ăn cướp

Vú của vợ thằng bạn tôi đột nhiên xuất hiện rất nhiều những nốt đỏ li ti. Tuy không đau và không mưng mủ, nhưng những vết đỏ ấy cứ ngày một lan rộng ra nhiều hơn khiến tôi và vợ thằng bạn tôi rất hoang mang. Khi được tôi thông tin về bệnh tình của vợ mình thì thằng bạn tôi cũng tỏ ra lo lắng không kém, và nó quyết định đưa vợ đi khám.

Khám cho vợ nó là một cậu bác sĩ – nghe nói học rất giỏi và đã từng giành được học bổng toàn phân, à nhầm, toàn phần của trường đại học y – người có công nghiên cứu và phát triển phương pháp mổ đẻ nội soi đang được các bà bầu cũng như các chị em trong độ tuổi sinh nở khắp nơi rất quan tâm.

Sau khi soi mói, vày vò kỹ lưỡng và đầy trách nhiệm bộ phận phát bệnh của bệnh nhân, thì cậu bác sĩ mới lắc đầu, bảo rằng vợ thằng bạn tôi bị rối loạn nội tiết tố vú, phải cắt vú càng sớm càng tốt. Nếu để nó lan ra tay thì sẽ phải cắt tay, để lan ra cổ thì sẽ phải cắt cổ. (more…)

Hà giang diễn nghĩa

Mới tờ mờ sáng, 3 anh em Lưu Bị – Quan Vũ – Trương Phi đã cưỡi ngựa ầm ầm, mồ hôi vã ra như tắm, mồm thở hồng hộc, tiếng móng ngựa nện bành bạch xuống sườn đồi thoai thoải lún phún cỏ tơ nhớp nháp sương mai… cuối cùng thì họ cũng lên được đỉnh – nơi có một ngôi nhà nho nhỏ nên thơ, trước hiên trồng một giàn thiên lý có những cành rủ xuống khá yểu điệu, lẳng lơ. Ngay dưới gốc giàn thiên lý là một thảm cỏ xanh mượt, êm ái, lác đác những nụ hoa li ti màu hồng phai, bên cạnh đặt một vại nước đái – chắc Gia Cát Lương ăn mặn quá sinh ra yếu thận, hay đi tiểu đêm, nên phải đặt cái vại này ngay bên hiên nhà để đêm hôm đỡ phải lọ mọ ra vườn. (more…)

Blog Bạn Bè

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...