.

Home » Võ Tòng Đánh Mèo » Phụ nữ và ôtô

DMCA.com Protection Status

Phụ nữ và ôtô

Tắt chặn Quảng Cáo Để Ủng Hộ 1 Ly Cafe cho mình Bạn Nhé !

Hôm trước tôi với anh Tuất nhậu say, đang định gửi xe bắt taxi về thì chị Xinh – vợ anh Tuất bảo để chị lái cho. Thấy tôi có vẻ hơi lo, chị Xinh giơ luôn cái bằng ra trước mặt tôi, nói: “Đây, chị vừa lấy bằng sáng này xong”.

Nghe nói Thạch Sanh trước khi vào hang giết chằn tinh cứu công chúa đã phải làm vài bát rượu để lấy can đảm. Tôi lúc ấy có lẽ cũng vậy, nếu không nhờ rượu, chắc chả đủ can đảm bước lên xe chị.

Vào trong xe, tôi phê quá thiếp luôn đi. Tỉnh dậy thấy xe vẫn đứng im, tôi hỏi sao chưa đi, chị bảo đang tìm cái chân phanh, vừa thấy nó đây mà giờ đâu mất tiêu. “À, thấy rồi!” – chị reo lên mừng vui. Nhưng rồi một lát sau cái xe vẫn đứng im. Tôi sốt ruột ngó lên, thấy chị đang loay hoay thắt dây an toàn. Chị bảo việc thắt dây an toàn tuy chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó thể hiện đạo đức, trách nhiệm và ý thức rất lớn của người lái xe. Rồi chị càu nhàu: “Sao khó thắt thế nhỉ?”. Tôi bảo: “Đó là dây ghế phụ, dây ghế lái của chị bên tay trái ạ!”.

Tưởng thắt dây xong chị sẽ cho xe chạy, nhưng không, chị lấy ra một cuốn sổ, vừa nhìn sổ vừa soi cần số, mồm lẩm bẩm: “P là đỗ, R là lùi, N là dừng, D là đi. Sao D lại là đi nhỉ? Đúng ra phải là Đ. Đờ-i-đi mới đúng chứ?”.

Ơn giời, sau một hồi “ôn bài”, cuối cùng thì cái xe có vẻ như đã chuyển động được rồi. Nhưng thay vì chỉ lùi một tí tẹo là ra được đường lớn, thì chị lại cho xe tiến lên, quyện một vòng quanh ngõ. Tôi thắc mắc thì chị bảo: “Chị chưa quen lùi. Mà tiến với lùi quan trọng gì, miễn sao cuối cùng vẫn ra được đường to”.

Đúng là cuối cùng vẫn ra được đường to thật – dù là phải sau một hồi quyện vòng vòng. Xong, chị hít một hơi, nói giọng hệt như hướng dẫn viên hàng không trước khi máy bay cất cánh: “Sẵn sàng chưa? Ta đi nhé!”. Chị vừa dứt lời, cái xe rú lên như con chó đang ăn vụng bị chủ bắt gặp phang cho cái đòn gánh vào lưng, nó giật đánh “hự” một phát rồi lao vọt đi. Cú giật khiến tôi và chồng chị vật ngửa ra sau, đầu đập cái “uỵch” vào thành ghế. Nếu ghế không làm bằng đệm mút mà là bằng sắt thép xi măng, thì chồng chị và tôi đã bị chấn thương sọ não rồi.

Dưới sự khống chế của chị, chiếc xe giống như một đứa trẻ bị tăng động: nó cà giật cà giật, đang lao nhanh thì hồn nhiên khựng lại, rồi đang khựng lại, bỗng đột ngột lao nhanh. Một người đàn ông dắt con chó định băng qua đường, nhưng có lẽ nhờ tạo hóa ban cho cái bản năng sinh tồn nhạy bén, con chó thấy xe của chị đang đi tới, nó lập tức đánh hơi được mối nguy hiểm, dứt khoát không chịu sang đường, mặc cho chủ ra sức kéo nó đi. Chỉ khi xe của chúng tôi băng qua rồi, con chó mới tươi cười để cho chủ dắt sang.

Đang đi thẳng, bỗng “vèo” một phát, cái xe lắc mạnh rồi lạng qua bên phải, suýt tông vào một bà đang đi xe đạp. Tôi hốt hoảng: “Sao vậy chị?”. Chị tỉnh bơ: “Không có gì! Chị tránh bãi cứt trâu!”. Ôi chúa ơi! Phát ấy mà có cái xe công-ten-nơ nó đi bên đó, nó húc cho một phát rồi nó cán lên, thì có phải là tất cả chúng tôi đã hi sinh anh dũng để bảo vệ sự toàn vẹn cho cái bãi cứt trâu.

Tôi không mê tín, không tin vào bói toán, nhưng lúc ấy, tôi lại cầu mong lão thầy bói nói là đúng, vì có lần tôi đi xem, lão thầy bảo tôi ít nhất phải sống thọ tới năm 80 tuổi (dù lão chỉ nói là sống thôi, chứ cũng không nói rõ là sống thực vật hay động vật).

“Chị ơi! Làm ơn cho em xuống”– nghe tôi nói, chị nhiệt tình: “Để chị đưa vào tận cửa”. Tôi cuống quýt: “Dạ thôi! Còn một đoạn, em đi bộ được rồi ạ!”. Ra khỏi xe, đặt chân xuống đường, tôi thở phào, trong lòng dâng trào một cảm giác bình yên đến lạ! Tôi không hối hận vì quyết định xuống đi bộ của mình, bởi có rất nhiều người đã sẵn sàng đánh đổi cả danh vọng, sự nghiệp, thậm chí cả cuộc đời, chỉ để tìm được cho mình những phút bình yên, trong khi tôi lại có được thứ đó chỉ nhờ vài bước chân đi bộ…

Tôi đứng trông theo chiếc xe chở anh Tuất cà giật cà giật lao đi mà tự hỏi: liệu tôi có khốn nạn quá không khi bỏ mặc anh với hiểm nguy để đi tìm bình yên cho riêng bản thân mình?

Sáng hôm sau đi làm, thấy anh Tuất đến cơ quan với thân thể lành lặn, tôi mới thở phào, cảm giác tội lỗi mới vơi đi phần nào. Tôi lại vỗ vai anh Tuất, bảo: “Em không rõ ông nào đã bất cẩn mà cấp bằng cho vợ anh, nhưng em nghĩ là ông ấy nợ những người tham gia giao thông đường bộ (và thậm chí là đường thủy) – ở những khu vực mà vợ anh sắp lái xe qua – một lời xin lỗi”.

Tôi chưa nói dứt lời thì điện thoại anh Tuất đổ chuông. Là chị Xinh – vợ anh gọi. Giọng chị đầy hoang mang trong điện thoại: “Anh ơi! Cái thằng xe đằng trước, nó vừa nhấp nháy đèn bên trái, vừa nhấp nháy đèn bên phải tức là sao anh?”. “À, nó cảnh báo nguy hiểm thôi”. “Vậy ạ! Thế mà em cứ suy nghĩ mãi, chả biết nó rẽ bên nào để tránh”. “Rồi em làm thế nào?”. “Dạ! Em không biết tránh bên nào nên em tông thẳng vào đít nó rồi”.

Được một lúc nữa, vợ anh Tuất lại gọi: “Anh ơi! Xe mình bị trộm vặt mất vô lăng rồi”. Anh Tuất và tôi nhìn nhau ngạc nhiên: trộm vặt gương, vặt logo, vặt đèn, hay thậm chí vặt bánh xe thì đã nghe, chứ vặt vô lăng thì thật chưa thấy bao giờ. Anh Tuất chưa biết nói gì thì đã lại nghe giọng chị Xinh cười hì hì trong điện thoại:”À! Thấy rồi anh ơi! Vô lăng vẫn còn ở ghế trước, em vội quá ngồi nhầm vào ghế sau, bảo sao nhìn mãi không thấy đâu”.

Anh Tuất lắc đầu, thở dài bảo: “Được cái từ ngày cho vợ lái xe, nhà anh đỡ tiền mua thức ăn em ạ!”. Rồi anh kể, mỗi lần vợ đi làm về, việc đầu tiên là mở cốp xe, lôi ra, lần thì con chó, lần con vịt con gà, có lần được cả con lợn… mỗi con một biểu cảm khác nhau, nhưng điểm chung là tất cả đều chết vì cái tội dám băng qua đường trong lúc vợ anh đang lái xe qua.

Tác giả: võ tòng đánh mèo

Đeo khẩu trang khi ra khỏi nhà và tuân thủ tuyệt đối nguyên tắc 5K để Bảo vệ sức khỏe Bản Thân và Cộng Đồng trước Đại dịch COVID-19


Quảng Cáo

Banner 100k/Tháng - Text Link 30k/Tháng  [090 266 2420
doc truyen cuoi doc truyen cuoi doc truyen cuoi