Đang tải...
hoc tieng anh
Loading...
DMCA.com Protection Status

Làng vú dài ngày nay

Trước và sau Tết là hai giai đoạn thịnh suy trái ngược của ngành phò (khá giống với ngành thịt chó: đầu tháng vắng như chùa Bà Đanh, cuối tháng đông như chùa Ba Vàng cúng dịch Corona).

Tại sao cuối năm ngành phò lại thịnh? Bởi cuối năm là thời điểm để giải đen, để xuất ra hết những điều xui xẻo của năm cũ, để thay dầu, làm sạch động cơ, chuẩn bị cho một năm mới thuận giò xuôi bướm, à nhầm, thuận buồm xuôi gió. Vậy tại sao đầu năm ngành phò lại suy: bởi thứ gì đã dùng để giải đen rồi thì thường sẽ không được dùng để cầu may mắn. Nếu mở cuộc bình chọn địa điểm ăn chơi vắng vẻ nhất, chắc 20% sẽ chọn quán bia sau Nghị định 100, và 80% còn lại sẽ chọn quán phò sau Tết.

Vậy sau Tết, nhân viên ở các quán phò sẽ làm gì? Thường là túm năm tụm bảy ngồi đánh bài, ngáp dài mồm, uống nước chè bồm, sơn móng tay, nhổ lông chân lông nách và một số loại lông khác. Em nào tín thì đi chùa cầu duyên, mong sớm gặp được đại gia có quan điểm sống hiện đại: nghề nào cũng quý, tiện cầu luôn cho năm mới dồi dào sức khỏe: ngày vài chục cuốc không xi-nhê, cầu cả cho cơ thể nâng cao sức đề kháng, tránh được đám bệnh lậu, sùi mào gà, hoa liễu, giang mai, cầu thêm cho kinh nguyệt được đều, một hai ngày là sạch chứ đừng rong nhây cả tháng; em nào không khớp sân khấu thì nộp hồ sơ thi hoa hậu: có giải thì giá tăng, không giải cũng chả sao; có em lại tìm cơ hội từ lĩnh vực thể thao bằng cách trang điểm sặc sỡ, váy hai dây, ngực thả rông đến sân cổ vũ bóng đá, nếu may mắn lọt vào ống kính máy quay chuyên tia gái của VTV và được lên tivi thì chắc chắn lượng fans, lượng follow facebook sẽ tăng, đồng nghĩa với việc tiếp cận được nhiều hơn tập khách hàng tiềm năng.

Đọc Tiếp…

Truyện cười vui nhất trong tuần (P 130) : Cơn bão lạ , …

Các tiểu phầm cười vui nhất trong tuần tổng hợp phần 130 : Cơn bão lạ , Vé số , Vì sao tỉ lệ ly dị ngày càng tăng? …

Vì sao tỉ lệ ly dị ngày càng tăng?

Trong một cuộc hội thảo với chủ đề “Vì sao tỉ lệ ly dị ngày càng tăng?”, một quý ông phát biểu:

– Ngày xưa các bà nội trợ dành 4 tiếng đồng hồ chỉ để nấu 1 món ăn sao cho thật ngon. Còn ngày nay, nhờ sự tiến bộ của công nghệ, các bà vợ chỉ mất 4 phút để hoàn tất 1 món, 3 tiếng 56 phút còn lại họ dành để phê phán chúng ta.

Đọc Tiếp…

Cảm ơn cái khẩu trang

Cơ quan vợ tôi quy định mỗi hôm đi làm muộn phạt hai trăm nghìn. Lương vợ tôi được bốn triệu, mà tháng vợ tôi đi muộn bình quân khoảng hai chục lần, nên coi như lâu nay vợ đi làm không lương, thậm chí có tháng tiền phạt nhiều hơn lương, vợ phải mang tiền nhà đến nộp cho công ty. Thế nhưng hôm qua thấy vợ hồ hởi khoe: “Tuần này em chửa đi muộn buổi nào, ngược lại, toàn đến sớm nhất, vừa được sếp tặng bằng khen nhân viên gương mẫu”. Tôi hỏi lý do tại sao, vợ bảo từ ngày có corona, vợ phải đeo khẩu trang kín mặt, chẳng cần trang điểm: 6h sáng dậy đánh răng rửa mặt mặc quần áo xong là 6h30 đi làm luôn – thay vì phải ngồi trước gương bôi bôi trát trát đến 8h30 như trước!

Cả em gái họ tôi cũng vậy, nó công tác tại một trung tâm chăm sóc sinh lý cộng đồng ở Quất Lâm nhưng thu nhập rất khó khăn bởi khách đến toàn chọn những em ngon lành, xinh xắn, còn nó thì mũi hếch như mũi lợn, mặt sần sù như bánh cu đơ, môi vều như chuối mắn, chỉ những khách nào cận thị, mắt kém, hoặc có gu thẩm mỹ bệnh hoạn thì mới chọn nó. Ấy thế mà hôm qua gặp, nó hồ hởi khoe: “Thu nhập em tuần này khá lắm anh ạ!”. Tôi hỏi tại sao, nó bảo nhờ corona, tất cả nhân viên của trung tâm đều phải đeo khẩu trang kín mít, thế nên đẹp hay xấu, mịn hay sần, xinh xắn hay chuối mắn thì cũng như nhau, khách chọn random hết cả! Chỉ có cái là đeo khẩu trang thì thổi kèn hơi vất vả!

Đọc Tiếp…

Chết hóc

Có một anh chàng nọ mỗi khi nhà có giỗ thì đem chén hạt mít ra rót rượu mời khách. Đang ăn uống vui vẻ, bỗng một ông khách tự dưng bưng mặt khóc hu hu chủ nhà ngạc nhiên lắm mới hỏi:

– Sao đang vui tự nhiên bác lại khóc làm vậy?

Khách gạt nước mắt mà rằng:

– Tôi không thể nín được khi nhìn thấy cái chén này.

Chủ nhà lấy làm lạ hỏi:

– Cái chén này nó cũng như mọi cái chén khác thôi mà.

Khách mới nói:

– Tôi sực nhớ ra anh bạn tôi chết oan vì uống rượu bằng chén hạt mít như vậy này.

– Sao lại thế?

– Tại cái chén nhỏ quá anh ta vô ý nuốt cả chén cho nên bị hóc mà chết.

Chủ nhà vỡ lẽ, hiểu ý vội mang chén lớn ra thay.

Bán không được giá

Hai bố con nhà nọ vào rừng săn cọp chẳng may cha bị cọp tha đi. Người con giơ súng lên định bắn cứu cha. Người cha máu me chảy ròng ròng, vội kêu lên:

– Nhằm chân mà bắn, đừng bắn vào mình kẻo hỏng da, bán không được giá.

Thầy đồ liếm mật

Một thầy đồ nọ ngồi ở nhà kia dạy trẻ học. Buổi chiều, chủ nhà đem mời thầy ăn một đĩa bánh rán mật. Ăn hết bánh mà thấy trên đĩa còn dính nhiều mật, thầy rất muốn ăn nốt nhưng chả lẽ trước mặt các học trò mà lại thè lưỡi liếm mật thì coi sao tiện. Thầy nghĩ ra một kế, bèn dõng dạc bảo các học trò:

– Nào! Bây giờ ta cho các con một chữ này nếu không ai nói được thì đánh đòn.

Nói rồi thầy ung dung liếm ngang đĩa mật một đường, rồi giơ đĩa lên hỏi:

– Chữ này là chữ gì?

Các trò ngơ ngác nhìn nhau, buồn cười mà không dám hở môi. Thầy quát:

– Chữ “Nhất” mà cũng không biết. Thật là dốt quá! Thầy lại liếm dọc một đường từ dưới lên rồi hỏi:

– Thế chữ này là chữ gì?

Học trò lại ngơ ngác. Thầy quát:

– Đúng là một lũ cơm toi! Chữ “Thập” mà không đứa nào biết cả!

Thầy liếc sang đĩa thấy vẫn còn nhiều mật, tiếc quá mới liếm một vòng quanh đĩa, rồi hỏi rằng:

– Bây giờ thì đứa nào không nói được đây là chữ gì tao tuốt xương ra

Cả đám học trò ngồi im thít. Thầy quát rồi đánh đét xuống chiếu một tiếng mà rằng:

– Chữ “Điền” mà không đứa nào biết. Thật là ngu như lợn.

Truyện cười tết canh tý 2020

Truyện cười tết canh tý 2020 gồm các mẫu truyện cười về con chuột và các tình huống cười ra nước mắt trong ngày tết , đầu năm mới đọc truyện cười để lúc nào cũng vui vẻ để mang lai may mắn cho ngày đầu năm mới bạn nhé  . Nhân dịp Tết Canh Tý 2020, Truyện cười 69 kính chúc mọi người luôn no đủ, vàng bạc đầy tủ, sum vầy hạnh phúc, lộc đến quanh năm, an khang thịnh vượng.

Nhận tiền lì xì

Bác mừng tuổi đứa cháu lớp 1:

– Bác có một tờ 20k và tờ 50k, cháu lấy tờ nào?

– Cháu lấy tờ màu xanh ạ

– Tại sao cháu thích tờ xanh?

– Vì màu xanh là màu hy vọng

Lúc này ông bác rất vui vì đứa cháu lớp 1 biết nghĩ như vậy!

– Vậy cháu hy vọng gì?

– Cháu hy vọng bác cho cháu nốt tờ kia ạ!

Đọc Tiếp…

Để tráp lại vậy

Có một thầy đồ dạy học trò ở nhà kia. Hôm ấy, nhà có giỗ, cỗ bàn, chè cháo bày ra la liệt trên bàn. Thầy rất thích ăn chè, mới ăn vụng một lúc hai bát. Chủ nhà trông thấy không nói gì vì sợ thầy ngượng.

Chẳng may thầy ăn phải bát chè có ruồi chết, đêm đến đau bụng cố nhịn vì sợ chó dữ nhưng đến khuya không chịu được, bí quá đành phải tương ngay vào cái tráp luôn mang bên mình.

Sáng dậy trời còn mờ mờ, thầy ôm cái tráp mang ra đồng để đổ cái của nợ đi cho mất tích. Ra đến cửa thì bị ông chủ nhà đón lại, chủ sợ thầy ngượng vì chuyện ăn vụng chè nên tìm đi nơi khác, bèn cố níu lại khẩn khoản:

– Xin thầy ở lại, đừng đi. Có việc gì đâu mà thầy phải làm thế…

Thầy vội nói:

– Không, không có việc gì đâu. Tôi ra đây một lát rồi về ngay.

Tưởng thầy nói dối, chủ nhà càng kéo co tợn:

– Thầy đừng đi. Thầy bảo đi về ngay mà còn mang tráp theo làm gì. Nếu vậy thì thầy để tráp lại đây vậy!

Nói rồi, tay giằng lấy cái tráp. Thầy đồ càng hoảng, kéo tráp về, chủ nhà quyết không buông. Hai bên co kéo nhau, thầy kéo được nhưng mạnh quá, mất đà ngã lẩn, làm cái tráp văng ra ngoài cứt bắn ra tung toé.

Tại thầy không hỏi

Có một thầy đồ tính rất hay sĩ diện. Một hôm, có người mời thầy sang nhà chơi. Khi đi thầy cho một học trò theo hầu. Thầy đến, chủ nhà ân cần hỏi han:

– Thầy đi đường xa mỏi mệt, chúng tôi lấy làm ái ngại quá!

Thầy mệt nhưng vẫn nói sĩ:

– Từ nhà sang đây, đi xe thì có gì là nhọc nhằn!

Học trò nhìn thầy như tiếc rẻ nói:

– Giá như lúc ấy, thầy giả thêm cho nó một xu thì ta đến đây còn sớm và không mệt hơn nhiều.

Thầy xầm mặt lại, anh đày tớ biết mình lỡ lời, còn chủ nhà thì tủm tỉm cười. Về nhà thầy mắng:

– Ai cho phép mày chõ mồm vào? Từ giờ trở đi nếu tao không hỏi mà mở mồm ra thì chỉ có chết nghe chưa.

Đọc Tiếp…

Bánh tao đâu ?

Một thầy đồ nọ được người ta mời đi ăn cỗ. Thầy cho cậu học trò nhỏ theo hầu. Ăn xong, chủ nhà mang bánh ra tráng miệng, còn thừa vài chiếc. Thầy rất muốn lấy đưa về nhưng sợ mọi người nhìn thấy, mất thể diện. Chợt nghĩ ra một cách, thầy cầm mấy cái bánh thản nhiên đưa cho cậu học trò bảo:

– Này, con cầm lấy.

Rồi nháy mắt ra hiệu, ý bảo cất đi đem về cho thầy. Học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thúy của thầy, bèn cầm lấy ăn kỳ hết.

Thấy thế, thầy giận lắm nhưng trước đông đủ mọi người không làm sao được. Chiều về, thầy vẫn còn tiếc, kiếm cớ trả thù trò. Lúc hai thầy trò đi cùng hàng, thầy mắng:

– Mày bằng vai phải lứa với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?

Cậu học trò sợ, đi tụt lại đằng sau. Thầy lại quát:

– Mày đi cứ như áp giải tao là thằng tù thế hả?

Trò vội vàng chạy lên phía trước, thầy lại mắng:

– Mày có phải là bố tao đâu mà đi đằng trước.

Cậu học trò ngơ ngác quay lại thưa:

– Con đi như thế nào cũng bị thầy mắng cả. Thầy bảo con phải biết làm sao ạ?

Thầy trừng mắt, quát:

– Thế bánh của tao đâu?