Home » Võ Tòng Đánh Mèo (Page 2)

Category Archives: Võ Tòng Đánh Mèo

hoc tieng anh
Loading...
loading...

Bà tìm đúng người rồi

Điện thoại đổ chuông, số lạ gọi, tôi nghe máy. Giọng trong điện thoại:

– Bà chào cháu! Bà là Bà Cuồi bên Thôn Lầm. Chiều nay bà quay vê-lốc nhưng tìm cả làng vẫn chưa được đạo cụ phù hợp, đành gọi nhờ cháu, chỉ có cháu mới có thôi!

– Bà cần tìm đạo cụ gì vậy ạ?

– Dương vật siêu to khổng lồ cháu ạ!

– Vầng! Thế thì đúng là chỉ có cháu mới có thật! (more…)

Vợ rất biết giữ lời hứa

Năm xưa vợ cầu hôn tôi, tôi từ chối. Vợ hỏi tại sao, tôi bảo: “Em có hai cái tật rất xấu: một là hay lục ví anh lấy tiền; hai là cứ suốt ngày lượn lờ ngoài đường mua sắm”. Vợ nước mắt rơm rớm, nói: “Em hứa, nếu anh đồng ý lấy em, em sẽ từ bỏ hai thói quen đó”. Nhìn mắt vợ khi ấy, tôi tin là vợ nói thật, và tôi gật đầu chấp nhận cưới.

Quả thật, vợ đã không phụ lòng tin của tôi: giờ, vợ không còn lục ví của tôi lấy tiền nữa, vì tôi không có tiền, và cũng không có ví luôn. (Tiền vợ cầm cả. Vợ bảo thích tiêu gì cứ báo cáo, vợ sẽ xem xét, nếu hợp lý vợ sẽ duyệt, chứ tôi dùng ví mà trong ví không có đồng nào, người ngoài nhìn vào người ta khinh cho). Giờ, vợ cũng không ham lượn lờ ngoài đường mua sắm nữa, mà vợ ngồi nhà lượn lờ trên mạng, thích cái váy, cái túi nào thì vợ order người ta mang đến…

Người ngoài không hiểu cứ chê là vợ tôi chả được cái điểm gì, còn tôi, tôi thấy ít ra vợ tôi cũng được một ưu điểm, ấy là biết giữ lời hứa. (more…)

Tâm sự đời tôi

Hồi mới ra trường năm 2005, tôi làm cho một công ty xuất khẩu, lương tháng 2 triệu. Đó là mức lương có thể sống dư giả với… một cụ già ở quê, với điều kiện cụ đã hết tuổi lái xe (để khỏi phải đổ xăng), hết tuổi tán gái (để không phải tốn tiền điện thoại, quà cáp), và cụ đã rụng hết răng (để đỡ tiền ăn)… Nhưng với một thanh niên như tôi: đang tuổi ăn tuổi chịch; sống ở đất Hà Nội; phải đi thuê nhà; ngày ngày ăn cơm bụi; rượu chè, lô đề, phò phạch, thứ gì cũng giỏi, thì cái mức lương ấy đúng là vô cùng ít ỏi. Để sống sót nổi với mức lương ấy, tôi đương nhiên phải bóp mồm bóp miệng, và bóp nhiều thứ khác.

Tôi thuê cái phòng tồi tàn như chuồng lợn, năm bảy thằng ở cùng nhau nhung nhúc như lợn. Đưa “gấu” đi nhà nghỉ khi ấy là điều xa xỉ, nên tôi đành đưa “gấu” về cái “chuồng lợn”. Tất nhiên, tôi phải lên lịch trước, thông báo thời gian cụ thể để những “con lợn” khác ra quán trà đá đầu ngõ ngồi. Tiền trà đá, kẹo lạc đương nhiên do tôi thanh toán, mỗi lần cũng toi một hai chục chứ không ít, nhưng so với tiền đi nhà nghỉ thì cũng đỡ được rất nhiều. (more…)

Chồng Ba

“Chồng ba” là phim được điện ảnh Lào làm lại dựa theo phim “Vợ ba” của Việt Nam. Vì Lào theo chế độ mẫu hệ: trọng nữ khinh nam, nên phải đổi tên phim thành “Chồng ba” cho nó phù hợp với văn hóa.

Chuyện phim bắt đầu bằng khung cảnh đám cưới của người chủ gia đình là bà Mông Mảy Nhưng Hơi Chảy (khoảng năm chục tuổi) với người chồng thứ ba là cậu Chim Khỏe Nhưng Hơi Ghẻ (mười bốn tuổi).

Lần đầu lên thuyền hoa về nhà vợ, lại chưa biết mặt mũi vợ ra sao, nên Chim Ghẻ không tránh khỏi hoang mang, lo âu: điều ấy thể hiện rất rõ qua cảnh Chim Ghẻ ngồi dạng háng trên thuyền hoa, bồi hồi khều khều bàn tay xuống nước vớt những cánh bèo – là hình ảnh ẩn dụ cho thân phận bèo bọt, bấp bênh của người đàn ông trong xã hội phong kiến Lào. Giá đoạn ấy mà đạo diễn cho lồng vào mấy câu hát trong bài Duyên phận, kiểu như “Phận làm con trai, chưa một lần yêu ai” hoặc là “Bước qua dòng sông, hỏi từng con sóng, đời người con trai không muốn yêu ai được không” thì cảm xúc sẽ còn được đẩy lên cao hơn. Tuy nhiên, cũng không trách đạo diễn được, vì ca khúc Duyên phận chưa có phiên bản tiếng Lào. (more…)

Cảnh giới

Từ trong quán phò ra, tôi bắt gặp một cụ già rất kì lạ, tóc tai lòa xòa, đứng phía bên kia đường nhìn vào trong quán phò với ánh mắt thèm thuồng: cụ đứng khoảng năm, bảy phút, im phăng phắc như bị thôi miên, rồi bỗng cụ lắc mạnh, rùng mình một cái và bừng tỉnh. Nhìn cụ, tôi nhớ lại thời sinh viên, đi qua mấy quán phò như này, tôi cũng thèm thuồng phát điên, nhưng không có tiền, nên chỉ biết đứng nhìn.

Tôi móc ví, lấy ra mấy tờ 500k đưa cho cụ, bảo: “Con biếu cụ tiền đá phò! Trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ, trăm sờ không bằng một shot. Cụ cứ cầm tiền vào làm vài shot cho đỡ mót”. Tưởng cụ sẽ nhận và cảm ơn rối rít, ai ngờ, cụ cười khằng khặc, đầu lắc lắc như cái đầu khấc, bảo: “Ngươi đang thương hại ta phỏng? Nhưng thực ra, ngươi mới là kẻ đáng thương hại”. (more…)

Đừng ép

Hôm trước đang đá phò thì thấy ông anh đi qua, mình chạy ngay ra lôi xềnh xệch ông anh vào, mời anh làm phát cho vui. Ông anh lắc đầu từ chối, bảo là vừa đá rồi, giờ người hơi mệt nên không đá thêm được nữa. Mình gạt đi: “Anh đừng văn với em. Em đá từ sáng đến tối liên tục được, có sao đâu”. Rồi mình gọi thêm mấy em phò vào, bảo với ông anh: “Giờ anh phải đá hết mấy em phò này thì mới được về. Anh mà không đá là anh đéo tôn trọng em, là anh hèn, đéo đáng mặt đàn ông”.

Ông anh mếu máo: “Em khỏe thì em đá được từ sáng đến tối, anh yếu thì anh đá được một phát là thôi, cái đó tùy khả năng mỗi người, có đéo gì đâu mà hèn với không tôn trọng, không đáng mặt đàn ông?”. Mình cười: “Thế hôm trước anh ép rượu em thì sao? Anh khỏe thì anh uống được từ sáng đến tối, em yếu thì em chỉ uống được một chén thôi, cái đó tùy khả năng mỗi người, có đéo gì đâu mà hèn với không tôn trọng, không đáng mặt đàn ông?”.

Ông anh cứng họng, đéo cãi được nữa, đành ngậm ngùi miễn cưỡng nhấp môi, à nhầm, nhấp mông. Trông anh cũng tội, nhưng thôi cũng kệ, cho chừa cái thói hay ép rượu! (more…)

Hai đứa quỷ

Chân trời phía tây đỏ rực như quả cam Tàu, khác chỗ là cam Tàu để cả tháng vẫn đỏ, còn phương tây thì chỉ lát nữa thôi sẽ tối sầm, nhường chỗ lại cho màn đêm u tịch. Trên cái nền trời đỏ rực ấy cắt hình rõ rệt những chiếc cột điện lêu nghêu, khẳng khiu như những cây thánh giá. Liên quan quá: nhắc đến thánh giá, người ta sẽ nhớ đến Chúa, sẽ gọi tên Chúa; còn nhắc đến cột điện, người ta sẽ nhớ tới thông báo tiền điện tháng vừa rồi, và người ta cũng há mồm, trợn mắt mà kêu: “Ôi Chúa ơi!”.

Sẽ là một chiều êm ả như ru với văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng và tiếng muỗi vo ve bay lượn bên tai nếu như không có tiếng nhạc, tiếng ồn ào dập dờn từ phía nhà văn hóa theo gió xuôi về khiến cái chợ huyện trở nên lao xao, huyên náo. (more…)

Chuyện nghành phò

Chỉ cần nghĩ lại quãng thời gian ấy thôi, là tôi đã thấy rùng mình rồi…

Đó là thời điểm mà cả làng tôi chỉ có độc nhất một quán phò của lão Nhồn, bởi thế nên lão tha hồ hách dịch, chèn ép, coi thường khách: lão tuyển về những em phò hết đát, sùi mào gà, giang mai, hoa liễu, bệnh tật đầy mình; khách đến quán từ trưa nhưng phò trục trặc, delay đến chiều mới được đá; lão thản nhiên tăng giá mà không cần quan tâm đến phản ứng của khách ra sao; lão xây tụ điểm cho chị em phò giải trí, vui chơi, rồi chi phí xây dựng ấy lão cũng tính luôn vào giá…

Khi phò thủ chúng tôi kêu giá đắt quá, lão bảo: “Đắt thì đừng đá phò, ngồi nhà xóc lọ cho tiết kiệm”. Vậy là chúng tôi im. Bởi với những phò thủ lương thiện và chân chính như chúng tôi thì “Tiền có thể không có nhưng phò không thể không đá”: quen đá phò rồi mà giờ bắt ngồi xóc lọ thì khác nào quen dùng điện rồi giờ bắt thắp đèn dầu? Quen nằm điều hòa giờ bắt dùng quạt mo phe phẩy? (more…)

Cụ ông tiên tri

Cách đây rất lâu rồi, có một cụ ông qua đường ghé vào nhà mình xin nước uống. Thấy con bé lớn nhà mình đang chổng mông lau chùi dưa leo ngoài vườn, cụ gật gù, bảo: “Nốt ruồi ở ngực thế kia, lớn lên chắc chắn sẽ làm diễn viên, được tổ nghề phù hộ lắm! Người ta đóng cả chục phim, mỗi phim vài chục tập vẫn chưa nổi, nhưng con bé này chỉ một phim thôi, và phim có vài phút thôi, đã vang danh toàn cõi”. Mình hoài nghi: “Cụ có chắc không? Vì con bé này nhà cháu nó đãng trí, hay quên lắm, nó không nhớ được thoại đâu, thế thì làm diễn viên sao được?”. Cụ cười, trấn an: “Yên tâm! Phim cháu đóng không cần thoại, chỉ há mồm kêu “Á á” với “Ư… ư” thôi”. (more…)

Thực trạng phim Ấn Độ

Từng là một cường quốc hàng đầu về xuất khẩu phim, nhưng hiện tại, Ấn Độ đang mất dần vị thế của mình. Phim Ấn Độ hiện nay không khác gì dưa hấu với khoai lang của bà con nông dân Việt Nam: làm ra nhiều nhưng bán không được. Tuy nhiên, trong khi bà con nông dân Việt Nam hàng năm vẫn được những tổ chức từ thiện đứng ra giải cứu nông sản thì các nhà sản xuất phim Ấn Độ mãi chưa thấy tổ chức nào đứng ra giải cứu phim giúp họ.

Trước tình hình nguy cấp ấy, ngài Xi-lip-văng-đi, Giám đốc của ẤFC – Trung tâm sản xuất phim truyền hình Ấn Độ – đã tổ chức một cuộc họp khẩn để tìm ra nguyên nhân và giải pháp…

“Theo em, nguyên chính là do cách làm phim của chúng ta hiện nay đã quá lạc hậu – vị phó giám đốc trung tâm nói bằng giọng trầm ngâm – việc lạm dụng kỹ thuật sờ-lâu-mâu-sần khiến cho tốc độ phim rề rà, chậm chạm; việc chọn diễn viên chỉ dựa vào body sáu múi mà không chú trọng đến kỹ năng đóng khiến cho mạch phim thiếu hấp dẫn. Em đề xuất đầu tư mạnh hơn về kịch bản, thoại phải thật sắc, phải mua máy quay, đèn, âm thanh, ánh sáng, trường quay và phục trang xịn nhất, gửi những đạo diễn trẻ tài năng nhất sang Mĩ học hỏi nâng cao trình độ”. (more…)

Quảng Cáo

hoc tieng anhdoc truyen cuoi
doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...