Home » Truyện cười chế

Category Archives: Truyện cười chế

Phản ứng của các bên liên quan về việc Ngân quá gày

Bộ Giao thông: Cô Ngân chưa đi oto nên thuế phí dù cao cũng ko ảnh hưởng cho lắm. Cô ấy gầy là do ko béo. Xin đừng suy diễn.

Bộ Giáo dục: Trò Ngân ngay từ bé đã ham học, việc học thêm học nếm là tự nguyện. Nếu Ngân cận thị, còng lưng, ngáo sách… thì đổ cho chúng tôi. Còn việc gầy thì phải hỏi bộ Y Tế. (more…)

Duy Mạnh và Tuấn Hưng thì ai chất hơn ?

Chuyện là em mới đi cắt tóc về các bác ạ. Vào quán thì đang có người nên em ngồi chờ. Thề chứ đéo hiểu sao đi cắt tóc đầu trên mà đầu dưới xốn sắng cả lên. Chờ khoảng gần 10p thì tới lượt em, anh cắt tóc mới hỏi:

– Em thích cắt kiểu gì,

– Dạ, anh có biết chú Duy Mạnh không ạ.

– Hừm, biết. Cắt giống Duy mạnh à

– Dạ không ạ, anh thấy chú Duy Mạnh với Tuấn Hưng ai chất hơn ạ.

– Duy Mạnh nha, thế m cắt kiểu nào

– Ui, may quá. Em tưởng anh nói Tuấn Hưng thì em sẽ khóa…à mà thôi anh cứ cắt cho em đúng chuẩn mực của xã hội đi.

– Đầu cua nhé,

– Ok anh.

Rồi cắt xong đến lúc tính tiền thì hết 30k, em đưa tờ 100k là sẽ nhận lại 70k. Anh đưa em 60k trước rồi bảo không có tiền lẻ kêu em có 10k không, rồi em đưa 10k xong đưa lại em 10k là trả đủ em 70k. Em về mà nãy giờ cứ thấy có cái đéo gì đó sai sai mà éo hiểu sai chỗ nào, vậy các bác cho em hỏi là Duy Mạnh và Tuấn Hưng thì ai chất hơn ạ.

Tôi đã mất gấu thật sao?

E vừa đi ăn Bún chửi Hà Lội về các bác ạ😂😂

Lần đầu tiên xuống Hà Nội, được con bạn đưa đi ăn bún chửi. Hai đứa đến nơi, đang loay hoay tìm chỗ để xe thì một thằng từ trong quán phi ra:

– Đkm chúng mày, đến ăn bún hả?

– Dạ vâng! Giọng hơi bị hốt hoảng.

– Đkm chúng mày, để xe đấy bố dắt cho, vào con mẹ chúng mày đê 😁 (more…)

Giúp vật vật trả ơn

Các anh chị có tin câu chuyện ngày xưa ông bà thường hay kể, giúp vật vật trả ơn ko? Đại ý có một ông già sống cùng con trai ven biển, một hôm dân làng bắt được chú cá heo lạc mẹ mắc cạn ven bờ. Cả làng định thịt nhưng ông già đã quyết định bỏ số tiền dành dụm ra để mua chú cá rồi đem thả về biển.

Nhiều năm sau, chẳng còn ai nhắc đến chú cá ấy nữa, ông già kia cũng quên đi.

Một đận trời bão to, người con giai đi biển cùng nhiều ngư dân khác bị bão đánh chìm tàu. Ông già vô vọng nhìn ra biển, mãi mãi ông tưởng mất con rồi. Nhưng rồi con cá heo ơn nghĩa kia nó đã dìu người con về. Hai cha con gặp nhau mừng rơi nước mắt.

Truyện như vừa kể dù hơi hoang đường nhưng tôi vẫn tin tin. Tôi hay giúp các con vật. Ví như bên cạnh nhà tôi có ông hàng xóm nuôi con lợn thả trong vườn. Nhưng ông ý hàng ngày chả cho nó ăn. Nó đói, gày trơ xương. Rất khổ. Thế là ngày ngày hễ có thức ăn thừa tôi đều đem cho lợn. Con lợn ụt ịt dường như nó hay ngước nhìn tôi để ghi nhớ gương mặt ân nhân.

Hôm qua, tối muộn tôi về, thấy khu vườn hình như có sự gì rất lạ. còn đang nghi nghi hoặc hoặc thì ông hàng xóm xách sang một cái túi rồi dúi tận tay. Ông bảo, biếu chú cân lòng, nhờ chú hay cho lợn ăn mà lòng béo quá. hihi.

Tôi ngửi thấy thơm lừng, đúng là kết thúc có hậu, giúp vật vật trả ơn đây mà. Người ta vẫn bảo, sống có đức mặc sức mà ăn. Tuyệt!

Nguồn : Việt Hoàng

Chuyện cam hành trình

Hôm trước, có thợ đến lắp cam hành trình cho ô tô của ông anh bên hàng xóm, mình tò mò chạy qua nghiêng ngó. Thấy mình, ông anh hàng xóm cười, giọng không giấu nổi vẻ tự hào: “Vợ anh cho tiền lắp đấy! Anh bảo không cần thiết, nhưng vợ nói là dạo này xem trên mạng thấy công an giao thông hay có kiểu chim mồi để bẫy lái xe, nếu có cam hành trình thì sẽ cãi được, đỡ bị mất tiền oan. Rồi nhiều vụ va chạm, người nhà nạn nhân lao vào hành hung lái xe, nếu có cam hành trình mở ra, chứng minh là mình đi đúng, thì sẽ khỏi bị đánh oan. Tóm lại: vợ anh bảo lắp cam hành trình để cho chồng được an toàn”.

Ngừng một lát, cười tủm tỉm, rồi ông anh lại tiếp lời: “Mồm thì cứ quang quác chửi chồng, nhưng trong lòng lại rất lo lắng, quan tâm! Đàn bà, tưởng vậy mà không phải vậy em ạ!”. (more…)

Những câu nhận xét trí tuệ

Trong một cuộc thi đi tìm ca sĩ, ban giám khảo đã đưa ra những câu hỏi và nhận xét cực kỳ sâu sắc. Dưới đây là một số câu hỏi như thế:

– Em hát rất hay, rất tiến bộ so với lần hát trước. Nhưng em có thể hát lại lần trước được không? Vì tôi quên nó thế nào rồi.

– Cám ơn em. Giọng hát của em đã khiến tôi nhớ lại một xưởng cưa, nơi tôi thường đi qua thời thơ ấu. Hơn thế nữa, em đã khiến tôi hiểu xưởng cưa hồi đó có sửa chữa cả máy cày.

– Hoan hô em, nghe giọng hát của em, tôi biết rằng em xuất thân từ vận động viên cử tạ. Em đã khiến tôi cảm nhận làm ca sĩ không những có âm sắc mà còn cần phải có trọng lượng.

– Tuyệt vời, tuyệt vời. Tôi không ngờ em có thể hát lâu đến vậy. Em đã chứng tỏ rằng cái gì thợ mộc làm được thì ca sĩ cũng làm được.

– Tôi quá sửng sốt, quá bất ngờ vì cách ăn mặc của em. Tôi thấy chỉ một chiếc áo may-ô của em cũng có giá trị như một bản giao hưởng, còn chiếc thắt lưng nặng mười ký-lô của em có thể coi như một album.

– Nghe em hát, tôi khẳng định rằng nếu tê giác không làm ca sĩ thì thật uổng phí. Em đã chuyển lửa tới người xem đến mức chúng tôi vừa đề nghị ban tổ chức gọi xe cứu hỏa.

– Dù em không chiến thắng trong cuộc thi này thì em cũng đừng buồn, em vẫn có khả năng trở thành giám khảo như tôi.

– Tôi rất tiếc, tại sao khi hát tới câu “Ôi ta tan vỡ” em lại lên cơn co giật trên sân khấu. Theo tôi khẳng định, lúc ấy em cần nhảy lò cò hoặc trồng cây chuối thì cảm xúc mới mạnh mẽ hơn.

– Em đã hát xong rồi à? Sao không đánh thức chúng tôi dậy?

– Em có phong cách đấy, tuy nhiên đó là phong cách gì thì tôi chưa nghĩ ra. Nhưng em cứ yên tâm, nếu từ giờ tới khi kết thúc cuộc thi tôi không nghĩ được thì cũng không tiết lộ.

– Em đi thi do cảm nhận cá nhân hay do bạn bè xui khiến đấy? Nếu bạn bè, thì tôi cương quyết nói đấy chả phải bạn thân.

– Khi em hát đến cuối bài, tôi phát hiện ra trong miệng em một chiếc răng vàng. Em cho biết đấy là vàng bao nhiêu tuổi và em mua khi giá ra sao? Nếu chiếc răng ấy bằng chì thì em có chọn bài hát đó không?

– Tôi rất tiếc phải thông báo rằng phần thi của em diễn ra khi chúng tôi đang thảo luận xem ai nên ngủ gật vào lúc này cho lại sức. Em có thể hát thêm một lần nữa được không?

– Cố lên em, cố lên em. Chỉ còn một vòng thi nữa là chúng ta thoát rồi. Chúng ta phải giúp nhau chứ!

– Đừng quan tâm tới ai cả. Khi em đứng trên sân khấu, em chỉ nên biết có nghệ thuật và hậu quả của nghệ thuật mà thôi. Em hãy tin rằng xe cấp cứu luôn luôn trực ở hậu trường.

– Ôi em ơi, ôi em ơi. Tôi mà hát được như em thì tôi đã trở thành thợ săn cá sấu rồi. Tôi khuyên em nên làm người xuất khẩu đồ da.

– Em có biết tự gửi tin nhắn cho mình không? Nếu không thì về đi, thi làm gì cho khổ bà con.

Theo Thanh Niên

Cảnh báo thủ đoạn lừa đảo mới…

1. Hôm nay em đi mua đá (đá uống nước) lúc cô bán hàng đưa thì đúng là đá thật. mát lạnh luôn… ấy thế mà từ quán về nhà em có 1 đoạn đường mà mở ra toàn nước… mọi ng chú ý kiểm tra trước khi mua hàng nhé.

2. Hôm trước mẹ em sai em đi mua muối. Em lỡ tay đánh đổ xuống đường sợ mẹ mắng nên em gom lại mang ra ao rửa.. chao ôi. k hiểu sao mà càng rửa muối càng ít rồi cuối cùng trơ ra toàn sỏi đá… đấy công nghệ giờ biến sỏi đá thành muối đc tài chưa? may mà em đánh đổ đi rửa mới biết.

3. Em mua gạo về. thế mà cho cả nước lẫn gạo vào nấu mà nước chẳng thấy đâu nữa… nghi vấn gạo Trung Quốc nên em vẫn chưa dám ăn

4. Nhìn thấy cô ở chợ có mớ tôm khá ngon. tươi rói… cơ mà rõ ràng màu xám mà đem về kho lên lại màu vàng… em sợ quá đổ đi rồi

5… Vụ này mới sợ…

Bác em có đàn vịt. mua về rõ con nào con ấy vàng óng thế mà nuôi đc hơn nửa tháng nó biến chất thành màu trắng hết,… em lo sợ cho bác ấy nên đem hết số vịt đấy chôn rồi…….

EM ĐANG HOANG MANG QUÁ

Câu chuyện ông thầy tôi

Hồi học cấp 2, lớp tôi có ông thầy giáo mới chuyển tới. Thầy là người vùng nào tôi không rõ, nhưng giọng nói của thầy rất nặng và khó nghe, đặc biệt những từ có dấu “hỏi”, khi qua giọng thầy đều tự động chuyển sang dấu “nặng”.

Ngay cái hôm đầu tiên thầy nhận lớp, vì muốn kiểm tra xem học sinh có đủ vở để ghi chép bài hay không, thầy mới cầm một quyển vở đứng trên bục giảng rồi hỏi to:

– Các em đã đụ vợ * chưa?

Tôi và cả lớp há mồm kinh ngạc, và vội vàng kiểm tra lại thời khóa biểu: rõ ràng hôm nay là tiết Giáo Dục Công Dân chứ đâu phải là tiết Giáo Dục Giới Tính. Mà kể cả có là Giáo Dục Giới Tính đi nữa thì các thầy cô vẫn thường ngượng ngùng mà nói giảm, nói tránh, chứ chả ai lại hỏi một cách thô thiển như ông thầy này cả! Với tư cách là lớp trưởng, tôi liền đứng lên nhìn thẳng vào mắt thầy rồi mạnh dạn trình bày:

– Thưa thầy! Chúng em đang là học sinh, còn đang phải tập trung cho việc học hành, làm sao đã có vợ được! Mà kể cả là đã có vợ thì việc chúng em đụ hay chưa là chuyện riêng của chúng em, không liên quan gì đến thầy cả!

Ông thầy nghe tôi nói vậy liền trợn mắt quát:

– Tôi là giáo viên chụ nhiệm, đương nhiên là tôi có quyền quạn lý vợ cụa các em! Ngày mai các em phại mang vợ đến lớp, đặt vợ lên bàn cho tôi kiệm tra: Vợ em nào đẹp, sạch sẽ, chưa bị rách thì tôi sẽ cho vào, còn vợ em nào xấu, nhàu nát, rách bươm tôi sẽ cho ra ngoài!

Trước giờ các em thế nào thì tôi không quan tâm, nhưng đạ là học sinh cụa tôi thì phại có vợ, phại luôn luôn đụ vợ! Các em nghe rõ chưa????

Nghe thầy nói xong, tôi và cả lớp choáng váng mặt mày!!!!

(*) (đủ tập vờ )

Đường Tăng và Ngộ Không

Nhận lệnh của Quan Âm Bồ Tát, Đường Tăng khăn gói lên đường đi thỉnh kinh. Khi đi ngang qua núi Ngũ Hành Sơn, thấy Đường Tăng đi qua, Ngộ Không liền gọi:

– Mr Sufu! Help me!!!….

Đường Tăng nghe vậy đáp lại:

– Mô phật… l can not speak English!!!

Ngộ Không hét to:

– Ặc, ặc, ặc… Chu mi nga… Chu mi nga…!

Đường Tăng tức giận liền quát:

– Cha mi ngu thì có…!!!! Ơ Mi Phò Phò!

Ngân hàng bố láo

Chẳng là hôm qua mình vừa ra ngân hàng rút tiền trong tài khoản.

Mình : Cho em rút 100triệu

NVNH: Không có nhiều vậy đâu ạ

Mình: Cho em rút 50 triệu

NVNH: không có nhiều vậy ạ !

Mình: Vậy em rút 20 triệu

NVNH: Xin lỗi cũng không có nhiều vậy ạ

Mình hơi bực và hơi gắt nhẹ: Vậy em rút 10 triệu được chứ?

NVNH: Thật sự không có đủ ạ.

Mình thật sự cáu quát to: Vậy em chỉ rút “1 triệu”, chỉ 1 triệu.

Đừng nói với em cái ngân hàng to như vậy cũng không có nổi 1 triệu tiền lẻ chứ????

NVNH cũng nổi nóng quát lại:,Không phải ngân hàng ko có đủ, mà tài khoản của em không đủ 1 triệu .

Tôi nhỏ nhẹ: em xin lỗi! Và nhanh chóng ra dẫn xe đi mất.

Quảng Cáo

doc truyen cuoi

Tiền mua sữa cho con

Lien He Quang Cao

loading...