Đang tải...

Home » Truyện cười bựa » Lần đầu bị chơi ngãi

Lần đầu bị chơi ngãi

1Ngan.Org - Một ngàn cho những điều ý nghĩa

Chuyện cũng khá lâu rồi. Nay rảnh rảnh ngồi kể lại cho ông bà nghe. Cách đây tầm gần 20 năm trước. Hồi đó nhà còn nghèo, có ông chú họ làm thầu xây dựng. Vì công việc, nên chú tôi thường phải ăn dầm ở dề trên công trường trông thợ.

Có những lần công trình ở xa lên tận vùng cao, có khi vài ba tháng với về một lần. Mỗi lần chú đi như vậy, bà tôi thường bảo chú.

“Lên vùng cao, cẩn thận không lại bị gái trên đấy bỏ bùa đấy”

Vốn là một người không tin vào những chuyện kỳ bí. Chú tôi gạt đi ngay. Thế nhưng cuộc đời nào ai đoán được chữ ngờ, càng những người không tín âm thì lại càng dễ bị âm bắt. Và chú tôi chính là nạn nhân trong câu truyện này.

Năm đó, chú tôi nhận được một công trình trên Hoà Bình. Tôi còn nhớ như in sáng hôm ấy, trời mùa đông giá rét, 7g sáng nhưng trời vẫn tối om.

Chú tôi như bao ngày, dậy sớm, đánh răng rửa mặt. Trước khi đi, chú còn thắp hương bàn thờ tổ tiên, pha một ấm trà để sẵn cho ông tôi khi ông ngủ dậy, chú dúi vội cho tôi một ít tiền tiêu vặt, dặn tôi ở nhà phải ngoan nghe lời ông bà.

Nhưng lạ lắm, lúc chú bước chân ra khỏi cổng, trái với mọi lần, con chó nhà tôi sủa inh ỏi, mắt nó long sòng sọc, mãi đến khi bóng chú tôi khuất xa dần nơi cuối ngõ nó mới ngừng sủa thay vào đó là tràng dài những tiếng chu chéo như những con chó sói nơi rừng thiêng nước độc.

Thời gian vẫn cứ thế trôi đi, 2 tháng sau, chú tôi trên công trình về ăn tết. Đợt này chú tôi về, người gầy rộc đi, hai quầng mắt có vết thâm, nhìn như người mất hồn. Không còn vẻ vui tươi như thường ngày, ông tôi đoán là do công trình không được suôn sẻ nên cũng không gặng hỏi nhiều sợ chú buồn. Những ngày chú tôi ở nhà có một điều lạ là cứ tầm 2g đêm tôi lại thấy chú ra sân ngồi hút thuốc lá, thỉnh thoảng lại nói chuyện một mình. Không chỉ một mình tôi thấy mà cả ông bà tôi và vợ chú cũng biết.

Mọi người bàn nhau để ăn tết xong thì sẽ hỏi chú, cần thiết thì gọi thầy về xem sao. Vì ông tôi tin rằng chú bị chơi bùa.

Nhưng sáng hôm mồng 3 tết thì chú tôi đã xách balo lên công trình từ sáng sớm mà không ai biết, chỉ để lại mảnh giấy chào ông bà, và chút tiền mừng tuổi cho các cháu trong họ hàng.

Sau vụ đó, chú tôi đi biệt tăm cả năm giời không thấy về. Bao lần ông bà tôi đánh điện nên bảo chú về nhưng chú cứ ậm ờ rồi chẳng thấy đâu. Có lần ông tôi ốm, gọi chú về nhưng chú nhất định không về, chú bảo công trình chưa xong bận lắm. Vợ chú ở nhà, ngày một héo hon, ông bà tôi thì lòng như lửa đốt. Đến gần cuối năm, thiếu non 25 ngày là tròn chú đi đúng 1 năm. Thương ông bà tôi nghĩ ngợi nhiều, bố tôi thuê một chuyến xe lên tận công trình tìm chú.

Tôi thương chú tôi lắm, năm đó, tuy còn bé nhưng nhất định phải đi theo bằng được. Bố mẹ tôi cản, nhưng ông tôi lại nói.

– Thôi cho nó đi, thường ngày chú nó thương nó như con, cho nó đi, lên đấy chú nó lại thấy nó thương nó lại về thì sao?

Đường lên Hoà Bình gập gềnh, đường xá đi lại khó khăn, trên xe bà tôi cứ niệm phật, thi thoảng bà còn nhắc tôi.

– Tí con gặp chú, nhớ bảo chú ơi về ở với con nhé.

Tôi ngây thơ hỏi bà:

– Chú đi làm mà bà. Bao giờ chú xong việc chú về mà bà.

Đi cùng gia đình tôi ngày đó có cả một ông thầy khá nổi tiếng trong vùng, bố tôi năm đó phải bỏ 5 chỉ vàng để thuê ông ấy đi theo, nhỡ có chuyện còn xử lý kịp. Ông thầy nghe tôi nói vậy liền bảo.

– Chú mày bị con ma rừng nó giữ ở đấy rồi. Phải làm cái lễ, giải bùa thì mới về được.

Tôi năm đó còn bé, nên chẳng hiểu lắm đến mấy chuyện ấy, nhưng trong sâu tiềm thức vẫn có chút gì đó sợ hãi. Một nỗi sợ không thể gọi tên.

Quả nhiên, lên đến nơi mới hay. Công trình chú tôi nhận đã hoàn thành xong từ đời nào rồi. Chú tôi hiện đang sống cùng một cô gái trong bản.

Theo địa chỉ chúng tôi tìm được nhà chú.

Cô gái ấy, rất đẹp! Thật sự rất đẹp, da trắng, dáng người cao, mắt sáng. Để mà so với cô tôi thì đúng là một trời một vực. Hai người sống với nhau gần 1 năm trời, có với nhau một đứa con.

Đến giờ phút này, thì chắc chắn là chú tôi bị chơi ngải rồi, ông bà tôi làm ầm lên. Phải mất mấy tiếng đồng hồ mới đưa chú tôi lên xe về Hà Nội. Chú tôi nhất định không về, miệng lẩm bẩm, lúc cười lúc khóc, thi thoảng còn hét lên những câu gì đó bằng tiếng Mường.

Những ngày sau về dưới Hà Nội, chú tôi tuyệt thực không ăn không uống. Gia đình tôi đã đi rất nhiều nơi, mời rất nhiều thầy về để giải bùa cho chú tôi. Hết thầy này đến, lập đàn này lập đàn nọ rồi lại lắc đầu rời đi, bệnh tình chú tôi ngày một nặng không thuyên giảm. Cho đến một hôm khi ông tôi đi chợ về thì phát hiện chú tôi đang thắt cổ tự tử. Cũng may ông phát hiện sớm nên chú tôi được đưa đi viện kịp thời. Cô tôi cũng vì chịu sự đả kích quá mạnh mà đành phải viết đơn xin ly hôn với chú.

Sau này khi ly hôn xong, chú tôi ở nhà vài tháng rồi cũng bỏ đi luôn. Trước khi đi chú tôi sang gặp bố tôi nói điều gì đó. Tôi không biết năm đó chú nói gì với bố tôi mà khiến bố tôi khuyên ông bà tôi đừng đi tìm chú nữa. Thời gian cứ thế trôi đi…

Đầu năm 2020 chú tôi về, dắt theo nhóc em. Thằng cu năm đó giờ đã lớn tướng, giống chú tôi như tạc, người phụ nữ năm xưa vẫn vậy, dù thời gian trôi qua nhưng nhan sắc vẫn đẹp như lần tôi mới gặp.

Rồi lúc này, chú tôi mới kể. Hồi đấy lên làm công trình, thấy cô này người dân tộc, xinh mà ngây thơ đem lòng yêu. Về nhà cứ 2g đêm giả vờ ra sân ngồi nói chuyện để cho kỳ bí, lừa mọi người tưởng là bị dính bùa. Đội công nhân của chú trước 10 ông thì 6 ông cũng diễn trò như thế, bồ bịch sợ bị phát hiện thì cứ đổ cho bị bỏ bùa.

Loading...

Cài đặt BlueZone trên AppStore hoặc ChPlay và tuân thủ tuyệt đối nguyên tắc 5K để chung tay đẩy lùi dịch bệnh

VIỆT NAM QUYẾT THẮNG ĐẠI DỊCH!!!!!

Quảng Cáo

Banner 100k/Tháng - Text Link 30k/Tháng  [090 266 2420

Đăng Ký Nhận Truyện Cười Mới Mỗi Ngày

Delivered by FeedBurner

doc truyen cuoi doc truyen cuoi doc truyen cuoi