Đang tải...

Home » Posts tagged 'vo tong danh meo'

Tag Archives: vo tong danh meo

hoc tieng anh
Loading...
DMCA.com Protection Status

Thạch sanh và cô vít

Thạch Sanh quê ở làng Thạch Bàn huyện Thạch Thất. Bố Thạch Sanh là Thạch Chắng – chết vì bị hóc khi ăn thạch dừa, mẹ Thạch Sanh là Thạch Lâu – chết vì bị hóc khi ăn thạch rau câu. Thật trùng hợp: ngay sau khi bố mẹ qua đời thì Thạch Sanh cũng chính thức mồ côi.

Thạch Sanh sau đó vay vốn ngân hàng mở trường mầm non tư thục, thu nhập cũng đủ sống. Nhưng từ ngày dịch Cô Vít bùng phát, trường đóng cửa, không thu được học phí mà tiền lãi ngân hàng, tiền thuê mặt bằng, tiền lương giáo viên vẫn phải trả nên Thạch Sanh gặp rất nhiều khó khăn. Đợt vừa rồi Thạch Sanh khấp khởi mừng thầm, tưởng Cô Vít sắp bị đẩy lùi rồi thì đột nhiên Cô Nhung về đập cho Thạch Sanh thêm một phát “toang” hẳn. Thạch Sanh phá sản, bán sạch sành sanh nhà cửa, quần áo. Từ đó, Thạch Sanh mới phải đóng khố giống như trong truyện, ngày ngày ra gốc đa nằm, ai thuê việc gì thì làm.

Đọc Tiếp…

Thư gửi tiệp

Tiệp ơi! Thấy em kêu ở phòng cách ly ngột ngạt, anh rất thương, nên anh viết tâm thư này chỉ em cách để hết ngột ngạt.

Anh định viết từ tối hôm trước cơ, nhưng chuẩn bị viết thì điện thoại anh ngoài phòng khách đổ chuông, anh chạy ra thấy mặt vợ đang hằm hằm, anh hỏi sao vậy, vợ bảo: “Có con nào vừa gọi cho chồng, vợ nghe phát thì nó tắt máy luôn”. Anh bảo chắc nó nhầm số thôi, nhưng vợ vặn lại: “Hơn 90 triệu dân Việt Nam sao nó không nhầm ai mà lại nhầm vào số chồng?”. Anh chưa kịp phân giải thì vợ lại tiếp lời: “Trong hơn 90 triệu dân, có tới gần 50 triệu là đàn ông, tại sao không thằng nào gọi nhầm mà lại là một đứa con gái nhầm?”. Thế là cả tối vợ chất vấn, tra hỏi, nên anh chưa viết được.

Đọc Tiếp…

Chuyện mát xa làng tôi

Làng tôi ngày trước chỉ có độc nhất một quán cà phê thư giãn của lão Săn, bởi thế lão tha hồ hách dịch, chèn ép, coi thường khách: lão tuyển về những em nhân viên già, xấu, hoi nách, thối chân, bệnh tật đầy mình; những ngày lễ Tết, nhu cầu mát xa cao, khách gọi đến quán lão chả thèm nghe máy luôn.

Quán lão tính tiền bằng đồng hồ bấm giờ – chả biết có ai kiểm tra chất lượng với lại quy chuẩn hoạt động của mấy cái đồng hồ đó hay không. Ví dụ mát-xa 10 phút thì đồng hồ hiện 500k. Những khách mát-xa lâu thì không sao, chứ khách nào chỉ mát-xa khoảng một, hai phút – tức là phí chỉ 5k, 10k – thì thường là khách phải đưa cả tờ 20k, nếu không, nhân viên mát xa ở quán lão Săn sẽ tỏ thái độ hằn học, bực dọc ra mặt. Cũng có khá nhiều vụ nhân viên quán lão cố tình đấm bóp vòng vèo câu giờ để lấy thêm tiền.

Đọc Tiếp…

Con Heo

(chuyển thể từ bộ phim không cùng tên)

Ngồi ngựa liên tục nửa ngày đường, lại phải bịt khẩu trang kín mít nên Đường Tăng thấy khá đau đít, bèn kêu đồ đệ dừng chân nghỉ một lát. Thấy phía xa xa có đám họp chợ lao xao, Đường Tăng bảo: “Mấy đứa ra chợ xem có gì mua về cho thầy giải khát”.

Ba đồ đệ chạy đi rồi, Đường Tăng tháo dép kê mông, ngồi tựa lưng vào một gốc cây đu đủ cổ thụ xòa bóng mát, tỏa hương bát ngát, vừa thiu thiu ngủ thì thấy Ngộ Không chạy về, ôm theo bốn, năm quả dưa hấu. Đường Tăng giọng không vui: “Sao mua nhiều thế? Đã bảo đang dịch bệnh, kinh tế khó khăn, thắt chặt chi tiêu cơ mà!”. Ngộ Không hồ hởi: “Dưa hấu giải cứu, rẻ lắm sư phụ ơi! Có 8k một cân thôi, mua 4 tặng 1”. Đường Tăng sửng sốt: “Rẻ vậy à? Sao mua ít thế? Mua mấy chục quả luôn đi! Cái này là việc thiện mà”. Ngộ Không ngần ngại: “Đường xa, mang theo mấy chục quả dưa vất vả lắm thầy!”. Đường Tăng xua tay: “Ta ngồi trên yên ngựa, con thì đi trước mở đường, việc mang hành lý là của Bát Giới với Sa Tăng, kệ chúng nó tự lo”. Ngộ Không nghe sư phụ nói phải, định chạy ra chợ mua thêm dưa thì Đường Tăng đã gọi lại: “Từ từ, bổ dưa ta ăn cho đỡ khát đã!”.

Đón miếng dưa hấu từ tay Ngộ Không, Đường Tăng ngạc nhiên: “Ồ, dưa hấu giống mới! Ta đã ăn dưa hấu ruột đỏ, ruột vàng nhiều rồi, còn dưa hấu ruột trắng này là lần đầu tiên ta được thưởng thức đấy!”. Nhưng vừa đưa miếng dưa lên mồm cắn, Đường Tăng đã lè lưỡi, nhả ra luôn: “Dưa này dành cho người bị tiểu đường hả con? Nhạt VKL! Thôi, mang ra trả, đòi lại tiền đi!”.

Đọc Tiếp…

Giaỉ cứu quất lâm

Mình vừa đi đá phò ở Quất Lâm xong. Đợt này dưới đó khách khứa vắng tanh, mấy em phò đứng ngồi la liệt, mặt méo xệch. Mình hỏi sao lại ra nông nỗi này, mấy em ấy khóc nấc lên bảo: “Từ khi có dịch Corona, chúng em ế quá anh ơi! Mọi người cứ mải mê đi giải cứu khoai lang, dưa hấu, tôm hùm… trong khi chúng em đây cũng ế, cũng đói thối mồm mà không thấy ai giải cứu”.

Câu nói của các em ấy khiến mình chột dạ: “Có phải chúng ta đã quá vô tâm? Cùng là đồng bào, khó khăn nào mà chả giống khó khăn nào, sao chúng ta lại thiên vị tôm hùm, dưa hấu, khoai lang mà lãng quên các em ấy – những con người mà khi chúng ta FA, khi chúng ta giận nhau với người yêu, cãi nhau với vợ, họ đã luôn sẵn lòng dang tay, dang chân đón tiếp chúng ta?”.

Đọc Tiếp…

Làng vú dài ngày nay

Trước và sau Tết là hai giai đoạn thịnh suy trái ngược của ngành phò (khá giống với ngành thịt chó: đầu tháng vắng như chùa Bà Đanh, cuối tháng đông như chùa Ba Vàng cúng dịch Corona).

Tại sao cuối năm ngành phò lại thịnh? Bởi cuối năm là thời điểm để giải đen, để xuất ra hết những điều xui xẻo của năm cũ, để thay dầu, làm sạch động cơ, chuẩn bị cho một năm mới thuận giò xuôi bướm, à nhầm, thuận buồm xuôi gió. Vậy tại sao đầu năm ngành phò lại suy: bởi thứ gì đã dùng để giải đen rồi thì thường sẽ không được dùng để cầu may mắn. Nếu mở cuộc bình chọn địa điểm ăn chơi vắng vẻ nhất, chắc 20% sẽ chọn quán bia sau Nghị định 100, và 80% còn lại sẽ chọn quán phò sau Tết.

Vậy sau Tết, nhân viên ở các quán phò sẽ làm gì? Thường là túm năm tụm bảy ngồi đánh bài, ngáp dài mồm, uống nước chè bồm, sơn móng tay, nhổ lông chân lông nách và một số loại lông khác. Em nào tín thì đi chùa cầu duyên, mong sớm gặp được đại gia có quan điểm sống hiện đại: nghề nào cũng quý, tiện cầu luôn cho năm mới dồi dào sức khỏe: ngày vài chục cuốc không xi-nhê, cầu cả cho cơ thể nâng cao sức đề kháng, tránh được đám bệnh lậu, sùi mào gà, hoa liễu, giang mai, cầu thêm cho kinh nguyệt được đều, một hai ngày là sạch chứ đừng rong nhây cả tháng; em nào không khớp sân khấu thì nộp hồ sơ thi hoa hậu: có giải thì giá tăng, không giải cũng chả sao; có em lại tìm cơ hội từ lĩnh vực thể thao bằng cách trang điểm sặc sỡ, váy hai dây, ngực thả rông đến sân cổ vũ bóng đá, nếu may mắn lọt vào ống kính máy quay chuyên tia gái của VTV và được lên tivi thì chắc chắn lượng fans, lượng follow facebook sẽ tăng, đồng nghĩa với việc tiếp cận được nhiều hơn tập khách hàng tiềm năng.

Đọc Tiếp…

Cảm ơn cái khẩu trang

Cơ quan vợ tôi quy định mỗi hôm đi làm muộn phạt hai trăm nghìn. Lương vợ tôi được bốn triệu, mà tháng vợ tôi đi muộn bình quân khoảng hai chục lần, nên coi như lâu nay vợ đi làm không lương, thậm chí có tháng tiền phạt nhiều hơn lương, vợ phải mang tiền nhà đến nộp cho công ty. Thế nhưng hôm qua thấy vợ hồ hởi khoe: “Tuần này em chửa đi muộn buổi nào, ngược lại, toàn đến sớm nhất, vừa được sếp tặng bằng khen nhân viên gương mẫu”. Tôi hỏi lý do tại sao, vợ bảo từ ngày có corona, vợ phải đeo khẩu trang kín mặt, chẳng cần trang điểm: 6h sáng dậy đánh răng rửa mặt mặc quần áo xong là 6h30 đi làm luôn – thay vì phải ngồi trước gương bôi bôi trát trát đến 8h30 như trước!

Cả em gái họ tôi cũng vậy, nó công tác tại một trung tâm chăm sóc sinh lý cộng đồng ở Quất Lâm nhưng thu nhập rất khó khăn bởi khách đến toàn chọn những em ngon lành, xinh xắn, còn nó thì mũi hếch như mũi lợn, mặt sần sù như bánh cu đơ, môi vều như chuối mắn, chỉ những khách nào cận thị, mắt kém, hoặc có gu thẩm mỹ bệnh hoạn thì mới chọn nó. Ấy thế mà hôm qua gặp, nó hồ hởi khoe: “Thu nhập em tuần này khá lắm anh ạ!”. Tôi hỏi tại sao, nó bảo nhờ corona, tất cả nhân viên của trung tâm đều phải đeo khẩu trang kín mít, thế nên đẹp hay xấu, mịn hay sần, xinh xắn hay chuối mắn thì cũng như nhau, khách chọn random hết cả! Chỉ có cái là đeo khẩu trang thì thổi kèn hơi vất vả!

Đọc Tiếp…

Tào Tháo bố láo Khổng Minh

TÀO THÁO BỐ LÁO VỚI KHỔNG MINH
KHỔNG MINH LẠI COI KHINH TÀO THÁO

Tào Tháo ghìm cương, con ngựa đang phi nước đại từ từ giảm tốc chuyển sang phi nước trung, rồi phi nước tiểu, cuối cùng dừng lại cạnh một ngôi nhà nhỏ, trước hiên trồng một giàn thiên lý nên thơ. Ngay dưới giàn thiên lý là thảm cỏ xanh mướt với lác đác những nụ hoa li ti màu hồng phai, bên cạnh đặt một vại nước đái.

Tào Tháo xuống ngựa, ngó vào trong, gọi to: “Gia Cát tiên sinh có nhà không ạ?”. Một bà lão thò cổ ra, đáp: “Gia Cát Lượng lên thành phố dự hội thảo phòng chống tác hại bia rượu rồi. Hôm khác tới nhé!”. Tào Tháo nghe vậy thì chắp tay từ biệt, lên ngựa trở về. Hôm sau, Tào Tháo lại đến. Vẫn là bà lão ấy thò cổ ra, bảo: “Hôm qua hội thảo xong, các đại biểu đi nhậu, Gia Cát Lượng bị chuốc say quá, giờ vẫn chưa tỉnh. Hôm khác tới nhé!”. Tào Tháo nghe vậy thì lại chắp tay từ biệt, lên ngựa trở về.

Đọc Tiếp…

Nam du ký

Giữa trưa nhưng trời âm u, mịt mù như muốn mưa. Ngộ Không thở hồng hộc, cầm cây gậy như ý cứng đơ ngoáy ngoáy dò dẫm. Sư phụ bặm môi, nhấp nhổm cưỡi ngựa, tiếng móng ngựa nện bành bạch xuống nền cỏ tơ lơ thơ nhớp nháp. Bát Giới cong lưng, cầm roi vụt liên tiếp vào đít… ngựa. Còn Sa Tăng cũng đang gí sát phía sau, cứ mỗi nhịp chân nhấp nhô là hai quả hành lý tròn tròn trên cái đòn của Sa Tăng lại lủng là lủng lẳng…

“Ư… Ư… Ta chết mất!” – Nghe tiếng Sư phụ rên, Ngộ Không càng ngoáy gậy nhanh hơn, giọng hổn hển: “Sư phụ ráng chịu thêm chút nữa, qua quãng hiểm trở này rồi, tới chỗ nhà dân, con sẽ tìm đại phu khám cho người”.

Và như được phật trời phù hộ, vừa băng qua quãng đường rậm hiểm trở, bốn thầy trò đã thấy trước mặt mình hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Ngộ Không tức tốc tới gõ cửa. Cửa mở. Một ông cụ râu tóc bạc phơ bước ra…

“Chào cụ, chúng tôi là hòa thượng từ…” – mới chỉ nghe Ngộ Không nói đến đấy, cụ ông đã phẩy tay: “Khỏi giới thiệu, nhìn là ta biết mà”, rồi cụ chỉ vào cái tivi đang chiếu “Tây Du Ký” trong nhà và tiếp lời: “Năm nào VTV chả phát lại. Mà Sư phụ của các ngài bị sao vậy?” – cụ ông hỏi khi nhìn thấy Đường Tăng đang tái mặt, thở không ra hơi. Ngộ Không lo lắng: “Tôi cũng không rõ, tự nhiên thấy Sư phụ ôm bụng đau quằn quại. Xin hỏi gần đây có đại phu nào không để tôi đi mời ạ?”. Cụ ông lại phẩy tay: “Khỏi mời. Ta là đại phu đây!”.

Đọc Tiếp…

Chuyện tình Lan và Ngạn

Chuyện tình của Hà Lan và Ngạn nghe thì lãng mạn nhưng lại rất lan man. Trước tiên xin lý giải vì sao lại có cái tên Hà Lan: Ngày trước, bố của Hà Lan làm nghề chở cát bằng sà lan trên sông. Lần ấy, một cô gái đi qua thấy bố Hà Lan đang xúc cát trên sà lan thì hỏi là anh có cần người xúc cát không, tuy nhiên, cô này là người miền Trung, giọng hơi nặng, nên bố Hà Lan lại nghe thành: “Ạnh cọ cận ngượi sục cặk khộng?”. Vốn FA đã lâu, nay tự nhiên có gái hỏi là có cần “sục cặk” không, bố Hà Lan gật đầu đồng ý luôn.

Sau đó thì hai người lấy nhau, và có với nhau một cô con gái. Họ định đặt tên con là Sà Lan để kỷ niệm cái lần đầu “sục cặk”, nhưng cái thằng cán bộ hộ tịch nghe không rõ, lại ghi nhầm thành Hà Lan.

Hà Lan học sau Ngạn hai lớp, nhưng do Ngạn học hành lớt phớt, suốt ngày vác đàn ghita đi lang thang đong gái nên bị đúp, và phải xuống học cùng lớp với Hà Lan. Đêm đầu tiên hò hẹn, Ngạn dẫn Hà Lan ra bãi tha ma, rồi đàn và hát tặng Hà Lan bài “Đắp mộ cuộc tình”. Khung cảnh và bài hát quá hợp nhau, thêm cả cái giọng hát ỉ ôi như khóc đám ma của Ngạn khiến cho Hà Lan rất xúc động và nhận lời yêu Ngạn luôn và ngay bên ngôi mộ mới đắp hồi chiều vẫn còn nghi ngút khói hương.

Đọc Tiếp…