Home » Posts tagged 'võ tòng đánh mèo voz'

Tag Archives: võ tòng đánh mèo voz

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Loading...
loading...

Thầy Lương

Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lương là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lương tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga. Thật may cho thầy Lương là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lương lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lương nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…

Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”. (more…)

Rick Man

Người ta bảo mối tình đầu giống như bãi phân trâu: nhìn bên ngoài tưởng đã khô queo, chả còn chút hương vị, vấn vương gì, nhưng khi có một bánh xe nào đó vô tình chèn qua, ta mới vỡ òa: hóa ra, nó chỉ khô ngoài vỏ, chứ bên trong, nó vẫn còn nhoe nhoét, và dư vị của nó bốc lên vẫn có thể khiến ta nghẹn ngào, ray rứt… Tôi cũng đang ở trong tâm trạng như thế! Mối tình đầu của tôi tưởng như đã ngủ yên thì bỗng nhiên hôm qua lại ùa về khi tôi vô tình có việc đi qua xóm trọ cũ – nơi tôi đã gặp và yêu em suốt quãng đời sinh viên cuồng nhiệt.

Hồi ấy, em đang học cấp ba, là con gái ông chủ nhà, còn tôi là thằng sinh viên năm nhất thuê phòng ở nhà em. Chiều chiều, tôi hay mặc quần đùi rộng, thả rông, dạng háng trước cửa phòng ngồi hát và gẩy ghita. Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dở, nhưng nàng khen nhiều và thật nhiều. Em có thể ngồi đối diện nhìn tôi gẩy ghita hàng giờ không chán. Và như sợ nhìn thẳng làm tôi bối rối, em thường hay cúi gằm, nhìn chằm chằm xuống dưới. Rồi em ngỏ lời nhờ tôi dạy ghita cho em. Tôi gật đầu, mời em vào phòng. Em vào xong thì chủ động đóng sập cửa lại, tôi hỏi vì sao, em bảo vì muốn tiếng đàn của tôi chỉ dành cho riêng em thôi, không một cô gái nào khác được nghe nữa cả. (more…)

Chuyện ấy mùa world cup

Gần tháng nay vợ chồng mình không giao cấu phát nào, vì lão chồng cứ mải mê cắm đầu vào World Cup. Chồng mình cùng với mấy gã nữa thường tụ tập nhậu nhẹt rồi xem World Cup ở nhà một lão ế vợ trong khu. Sáng chồng mình ra khỏi nhà đi làm lúc mình và con chưa dậy; chiều làm xong chồng mình qua luôn nhà lão kia để nhậu rồi chờ xem World Cup; xem xong nửa đêm mới mò về nhà lúc mình và con đã ngủ say; sáng hôm sau lại dậy đi làm lúc mình và con chưa dậy. Tóm lại hai vợ chồng sống chung nhà nhưng mấy tuần rồi vợ chưa nhìn thấy mặt chồng, con chưa nhìn thấy mặt cha.

Thức đêm, thiếu ngủ, ăn uống vớ vẩn, nhậu nhẹt triền miên khiến chồng mình hốc hác, gầy rộc. Trước World Cup, mình có mua cho chồng chục sịp. Lúc ấy body chồng mình còn săn chắc, đầy đặn, mặc vào cực vừa vặn, u lên một cục rất hấp dẫn, đến nỗi bà chị chủ cửa hàng còn xin chụp một tấm ảnh zoom cận cảnh để cài làm hình nền, rồi còn bảo hơn mười năm bán sịp, bà ấy chưa thấy ai mặc sịp đẹp như chồng mình. Thế mà giờ, cũng vẫn mấy cái sịp ấy mặc vào thì lại rộng bao la như cánh đồng chim bay xỉu cánh, cạp trễ gần xuống bẹn, phải dùng dập ghim bấm cạp vào cho khỏi tụt. (more…)

World Cup và thịt gà

Tôi nhớ không nhầm thì đó là World Cup Italia 90 – năm tôi lên 8 tuổi. Một hôm, lúc chui vào vườn nhà chú Huy để vặt trộm ổi, tình cờ tôi thấy bố tôi cùng mấy người nữa đang hí húi, lén lút thịt gà chỗ góc vườn. Nghe bố cùng mấy người ấy nói chuyện thì tôi biết là họ thịt gà để đêm xem World Cup. Hồi ấy nhà tôi – cũng như hầu hết các nhà khác trong làng – còn đói lắm, cơm phải độn khoai lang, ăn cùng nước mắm, thi thoảng mẹ bắt được con cá, con tôm ngoài đồng thì tôi mới có được tí chất tanh. Thế nên nghĩ đến cảnh được ăn thịt gà, dãi tôi đã chảy ứa ra. (more…)

Ký ức world cup

World Cup USA 94 là năm tôi 12 tuổi. Khi ấy, nhà tôi là một trong 3 nhà đầu tiên có tivi trong làng, nên mọi người đến nhà tôi xem World Cup rất đông. Tôi nhớ đêm đó, trong lúc mọi người đang cổ vũ náo nhiệt trong nhà, thì tôi buồn đái quá nên chạy ra vườn giải quyết. Vườn nhà tôi thì sát ngay vườn nhà cô Tuyết, chỉ cách mỗi cái giậu tre. Lúc đái, tôi thấy cái giậu tre cứ rung rung. Tôi lạ quá, ngó sang, thì thấy cô Tuyết đang bám vào giậu tre, chổng mông lên, phía sau cô là bóng một người đàn ông. Lúc đầu, tôi tưởng là chú Khánh – chồng cô Tuyết, nhưng không thể, bởi chú Khánh đang ngồi xem bóng đá trong nhà tôi cơ mà. Nhìn kỹ lại, hóa ra là bác Hùng. Bác Hùng đang áp sát mông cô Tuyết, hình như bác đang khó chịu cái gì đó thì phải, bởi tôi thấy bác không đứng yên mà cứ ngọ nguậy, uốn éo như con sâu đo.

Tôi thò cổ sang hỏi: “Bác Hùng làm gì đó?”. Bác Hùng giật mình, đưa ngón tay lên mồm “Suỵt!” phát rồi nói thều thào: “Bác ngồi xem bóng đá mỏi lưng quá nên ra tập thể dục tí”. Tôi cũng không nói gì, chỉ chào cô, chào bác rồi đi vào. Và tôi cũng chả nghi ngờ gì cả, chỉ thấy hơi lạ thôi, bởi cởi trần tập thể dục thì tôi gặp nhiều rồi, chứ cởi truồng tập thể dục như bác Hùng thì mới là lần đầu tiên tôi thấy. World Cup năm đó, với tôi, là World Cup kỳ lạ nhất! (more…)

Hai đứa trẻ

Tiếng kèn đám ma ở cuối làng văng vẳng, nỉ non theo gió xuôi về khiến cái chợ huyện nhỏ vốn đã buồn tẻ và ủ ê lại càng thêm phần não nề, thê thảm. Chân trời phía Tây đỏ rực như quả cam Tàu, khác một chỗ là cam Tàu để cả tháng vẫn đỏ, còn phương Tây thì chỉ lát nữa thôi sẽ tối sầm, nhường chỗ lại cho màn đêm liêu tịch. Trên cái nền trời đỏ rực ấy cắt hình rõ rệt mấy cái cột điện cao thế dây rợ nhằng nhịt, mấy tòa nhà lổm nhổm, to nhỏ, lớn bé nhấp nhô, rồi cả mấy cái cột ăng-ten lèo khoèo ngắc ngư theo gió. Nhà nào không có cột ăng-ten thì sẽ có một cái chảo ngửa lên trời để thu sóng, cũng toàn là chảo Tàu cả, chỉ xem được mấy kênh quảng bá không mất tiền, chứ đến dịp World Cup hay Euro là biết nhau ngay. Rõ ràng cũng cái kênh đó, vừa mới đó còn xem ngon lành, thế mà đến giờ bóng đá mở ra thì nó hiện lên dòng chữ: “Bạn không thể xem kênh này vì bạn dang dùng chảo Tàu, chảo lậu. Muốn xem, hãy bỏ tiền ra mua chảo xịn”.

Sẽ là một chiều êm ả như ru với văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng và tiếng muỗi vo ve bay lượn bên tai nếu như không có mấy cái xe máy rú ga inh ỏi, vèo vèo lạng lách từ con đường trong làng phóng ra. Xe nào cũng chở ba chở bốn, toàn mấy đứa nhãi ranh mới lớn, mắt xanh mỏ đỏ, vừa đánh võng vừa hú hét và cười sằng sặc như một lũ tâm thần. Và cũng sẽ là một chiều êm ả như ru nếu không có cái tiếng kèn trống đám ma vẫn đang ê a, réo rắt bên tai. Liên vừa đếm đếm, kiểm kê lại hàng, vừa hỏi An: (more…)

Giúp vợ thằng bạn

Hồi sinh viên, tôi ở trọ cùng với một thằng bạn. Có lần tôi về phòng, thấy nó đang khóc sụt sịt, hỏi có chuyện gì, nó bảo là chị gái nó bị ung thư vú, bệnh viện ở quê bảo phải cắt bỏ, chị nó không muốn cắt nên đã chuyển lên bệnh viện trên Hà Nội này chữa trị. Chị nó vừa nhập viện rồi, chiều nay bác sĩ sẽ khám rồi mới kết luận là có giữ được vú hay không. Giờ nó phải ra viện với chị, và nó nhờ tôi chiều đi học hộ nó (vì chiều hôm ấy có tiết Thống kê của ông thầy giáo rất ghê, ông ấy điểm danh đứa nào nghỉ quá số buổi là chỉ có thi lại chứ đừng hòng quà cáp, xin xỏ được, mà nó thì đã nghỉ đủ số buổi rồi, không nghỉ thêm được nữa).

Tôi thấy nó vậy thì thương lắm, nhưng cũng đành lắc đầu, bảo: “Chiều nay là giỗ đầu bác ruột tao, tao phải qua phụ làm cơm cúng, chứ phận con cháu mà cứ đến bữa mới tới rồi ngồi vào ăn thì ngại lắm, chắc tao không đi học hộ mày được”. (more…)

Mất trinh vì World Cup

Tôi hồi đó đang là sinh viên năm thứ hai, còn nguyên kiện nguyên đai, đẹp trai, chưa yêu ai. Hôm ấy, tôi đang nằm một mình trong phòng trọ để chuẩn bị xem World Cup thì chị chủ nhà gõ cửa, thò cổ vào, bảo: “Lên xem hộ chị cái tivi với, chả hiểu sao tự nhiên chỉ nghe được mỗi tiếng mà không thấy hình”. Chị đã nhờ vậy thì tôi không tiện chối từ, đành lẽo đẽo theo chị lên nhà.

Nói qua một chút về chị chủ nhà: Chị hơn tôi khoảng chục tuổi, mới ly dị chồng được vài năm, chưa con cái gì, đang ở một mình trong căn nhà 3 tầng ngay sát khu trọ tôi. Có lần tôi hỏi sao chị lại ly dị, chị kể: “Vì chồng chị có cái bệnh sợ máu, cứ thấy máu là ngất. Ngay cái đêm tân hôn ấy, xong việc phát, thấy vệt máu trinh trắng của chị loang trên ga, lão đã lăn đùng ra ngất xỉu luôn!”. Tôi thắc mắc: “Thì chỉ mỗi lần đầu thôi mà, những lần sau đâu có nữa đâu mà sợ?”. Chị thở dài, bảo: “Chị bị rong kinh, kinh nguyệt không đều, mỗi đợt thường kéo dài cả tháng”. (more…)

Ân nhân

Bữa đó, tôi đang giặt quần áo cho vợ tôi ngoài giếng thì có thằng em – chắc đang định cầu hôn bạn gái – đến tận nhà nhờ tôi đưa nó đi mua nhẫn. Tôi dù rất muốn giúp nó nhưng cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu: “Vợ anh quy định là muốn đi đâu phải xin phép vợ trước một tuần. Không ai đến đột xuất mà đòi rủ được anh đi đâu, kể cả bố vợ anh”. Thằng em nghe thế thì vẫn cứ tha thiết cầu khẩn, nài nỉ. Nhìn nó, tôi như thấy lại được chính tôi của cái thuở ngày xưa dại khờ: đầy khát khao và ham muốn lấy vợ. Chợt thấy thương nó quá, tôi đành chậc lưỡi: “Thôi được rồi, vì mày, anh sẽ liều một phen. Mày hẵng cứ nấp ra ngoài cửa kia, để anh tính kế xem sao”. (more…)

Thằng bạn tôi

Tôi là thằng khá cẩn thận, trong ví lúc nào cũng thủ sẵn một chiếc bao cao su để lúc khẩn cấp là có cái dùng, nhưng nếu so về độ cẩn thận thì tôi vẫn phải gọi thằng bạn tôi là cụ: vì trong ví nó không chỉ có bao cao su, mà còn cả thuốc tránh thai nữa. Tôi hỏi: “Có bao cao su rồi còn cần thuốc tránh thai làm gì?”, nó bảo: “Phòng khi bao thủng”. Tôi cười, rồi lại hỏi: “Thế mày không sợ trường hợp vừa bao thủng vừa gặp con bé nó nhờn thuốc à?”. Nó bảo: “Không, vì tao xuất ngoài mà”. Cẩn thận vậy nên một trong những tiêu chí của phụ nữ khiến nó thích thú nhất không phải là vòng 1, chả phải vòng 3, mà lại là “đã đặt vòng”.

Mặt sau điện thoại của nó có dán một tờ giấy ghi số điện thoại của vợ, bố mẹ vợ, bố mẹ ruột, anh em ruột, tóm lại là cả họ nhà nó. Tôi biết nó ghi vậy là để nhỡ điện thoại có mất thì người nhặt sẽ biết mà mang trả, nhưng tôi không hiểu là tại sao phải ghi nhiều số thế. Tôi hỏi thì nó bảo: “Ghi một số sợ lúc người ta gọi số đó lại bận hoặc tắt máy, nên cứ ghi cả họ vào cho yên tâm, vì trường hợp cả họ cùng tắt máy là rất hiếm”.

Khi mua nhà cũng vậy, nó nghiên cứu, tính toán cẩn trọng, và cuối cùng, quyết định chọn mua căn chung cư có một vị trí mà theo nó là cực kỳ đắc địa: phía Đông giáp hồ nước, phía Tây giáp vườn cây, phía Nam giáp bệnh viện, phía Bắc giáp nghĩa trang. Tôi hỏi sao lại chọn như thế, nó bảo: “Giáp hồ nước là để nếu chung cư cháy thì trèo lên tầng thượng nhảy xuống hồ; giáp vườn cây để nếu hồ cạn nước thì trèo ngọn cây đu xuống; giáp bệnh viện để nếu đu cây xuống bị ngã chấn thương thì đưa vào viện cấp cứu luôn; giáp nghĩa trang để nếu chấn thương nặng quá không qua khỏi thì đưa ra nghĩa trang chôn luôn”. (more…)

Blog Bạn Bè

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...