Đang tải...

Home » Posts tagged 'vo tong danh meo fb'

Tag Archives: vo tong danh meo fb

hoc tieng anh
Loading...
DMCA.com Protection Status

Giaỉ cứu quất lâm

Mình vừa đi đá phò ở Quất Lâm xong. Đợt này dưới đó khách khứa vắng tanh, mấy em phò đứng ngồi la liệt, mặt méo xệch. Mình hỏi sao lại ra nông nỗi này, mấy em ấy khóc nấc lên bảo: “Từ khi có dịch Corona, chúng em ế quá anh ơi! Mọi người cứ mải mê đi giải cứu khoai lang, dưa hấu, tôm hùm… trong khi chúng em đây cũng ế, cũng đói thối mồm mà không thấy ai giải cứu”.

Câu nói của các em ấy khiến mình chột dạ: “Có phải chúng ta đã quá vô tâm? Cùng là đồng bào, khó khăn nào mà chả giống khó khăn nào, sao chúng ta lại thiên vị tôm hùm, dưa hấu, khoai lang mà lãng quên các em ấy – những con người mà khi chúng ta FA, khi chúng ta giận nhau với người yêu, cãi nhau với vợ, họ đã luôn sẵn lòng dang tay, dang chân đón tiếp chúng ta?”.

Đọc Tiếp…

Làng vú dài ngày nay

Trước và sau Tết là hai giai đoạn thịnh suy trái ngược của ngành phò (khá giống với ngành thịt chó: đầu tháng vắng như chùa Bà Đanh, cuối tháng đông như chùa Ba Vàng cúng dịch Corona).

Tại sao cuối năm ngành phò lại thịnh? Bởi cuối năm là thời điểm để giải đen, để xuất ra hết những điều xui xẻo của năm cũ, để thay dầu, làm sạch động cơ, chuẩn bị cho một năm mới thuận giò xuôi bướm, à nhầm, thuận buồm xuôi gió. Vậy tại sao đầu năm ngành phò lại suy: bởi thứ gì đã dùng để giải đen rồi thì thường sẽ không được dùng để cầu may mắn. Nếu mở cuộc bình chọn địa điểm ăn chơi vắng vẻ nhất, chắc 20% sẽ chọn quán bia sau Nghị định 100, và 80% còn lại sẽ chọn quán phò sau Tết.

Vậy sau Tết, nhân viên ở các quán phò sẽ làm gì? Thường là túm năm tụm bảy ngồi đánh bài, ngáp dài mồm, uống nước chè bồm, sơn móng tay, nhổ lông chân lông nách và một số loại lông khác. Em nào tín thì đi chùa cầu duyên, mong sớm gặp được đại gia có quan điểm sống hiện đại: nghề nào cũng quý, tiện cầu luôn cho năm mới dồi dào sức khỏe: ngày vài chục cuốc không xi-nhê, cầu cả cho cơ thể nâng cao sức đề kháng, tránh được đám bệnh lậu, sùi mào gà, hoa liễu, giang mai, cầu thêm cho kinh nguyệt được đều, một hai ngày là sạch chứ đừng rong nhây cả tháng; em nào không khớp sân khấu thì nộp hồ sơ thi hoa hậu: có giải thì giá tăng, không giải cũng chả sao; có em lại tìm cơ hội từ lĩnh vực thể thao bằng cách trang điểm sặc sỡ, váy hai dây, ngực thả rông đến sân cổ vũ bóng đá, nếu may mắn lọt vào ống kính máy quay chuyên tia gái của VTV và được lên tivi thì chắc chắn lượng fans, lượng follow facebook sẽ tăng, đồng nghĩa với việc tiếp cận được nhiều hơn tập khách hàng tiềm năng.

Đọc Tiếp…

Cảm ơn cái khẩu trang

Cơ quan vợ tôi quy định mỗi hôm đi làm muộn phạt hai trăm nghìn. Lương vợ tôi được bốn triệu, mà tháng vợ tôi đi muộn bình quân khoảng hai chục lần, nên coi như lâu nay vợ đi làm không lương, thậm chí có tháng tiền phạt nhiều hơn lương, vợ phải mang tiền nhà đến nộp cho công ty. Thế nhưng hôm qua thấy vợ hồ hởi khoe: “Tuần này em chửa đi muộn buổi nào, ngược lại, toàn đến sớm nhất, vừa được sếp tặng bằng khen nhân viên gương mẫu”. Tôi hỏi lý do tại sao, vợ bảo từ ngày có corona, vợ phải đeo khẩu trang kín mặt, chẳng cần trang điểm: 6h sáng dậy đánh răng rửa mặt mặc quần áo xong là 6h30 đi làm luôn – thay vì phải ngồi trước gương bôi bôi trát trát đến 8h30 như trước!

Cả em gái họ tôi cũng vậy, nó công tác tại một trung tâm chăm sóc sinh lý cộng đồng ở Quất Lâm nhưng thu nhập rất khó khăn bởi khách đến toàn chọn những em ngon lành, xinh xắn, còn nó thì mũi hếch như mũi lợn, mặt sần sù như bánh cu đơ, môi vều như chuối mắn, chỉ những khách nào cận thị, mắt kém, hoặc có gu thẩm mỹ bệnh hoạn thì mới chọn nó. Ấy thế mà hôm qua gặp, nó hồ hởi khoe: “Thu nhập em tuần này khá lắm anh ạ!”. Tôi hỏi tại sao, nó bảo nhờ corona, tất cả nhân viên của trung tâm đều phải đeo khẩu trang kín mít, thế nên đẹp hay xấu, mịn hay sần, xinh xắn hay chuối mắn thì cũng như nhau, khách chọn random hết cả! Chỉ có cái là đeo khẩu trang thì thổi kèn hơi vất vả!

Đọc Tiếp…

Tào Tháo bố láo Khổng Minh

TÀO THÁO BỐ LÁO VỚI KHỔNG MINH
KHỔNG MINH LẠI COI KHINH TÀO THÁO

Tào Tháo ghìm cương, con ngựa đang phi nước đại từ từ giảm tốc chuyển sang phi nước trung, rồi phi nước tiểu, cuối cùng dừng lại cạnh một ngôi nhà nhỏ, trước hiên trồng một giàn thiên lý nên thơ. Ngay dưới giàn thiên lý là thảm cỏ xanh mướt với lác đác những nụ hoa li ti màu hồng phai, bên cạnh đặt một vại nước đái.

Tào Tháo xuống ngựa, ngó vào trong, gọi to: “Gia Cát tiên sinh có nhà không ạ?”. Một bà lão thò cổ ra, đáp: “Gia Cát Lượng lên thành phố dự hội thảo phòng chống tác hại bia rượu rồi. Hôm khác tới nhé!”. Tào Tháo nghe vậy thì chắp tay từ biệt, lên ngựa trở về. Hôm sau, Tào Tháo lại đến. Vẫn là bà lão ấy thò cổ ra, bảo: “Hôm qua hội thảo xong, các đại biểu đi nhậu, Gia Cát Lượng bị chuốc say quá, giờ vẫn chưa tỉnh. Hôm khác tới nhé!”. Tào Tháo nghe vậy thì lại chắp tay từ biệt, lên ngựa trở về.

Đọc Tiếp…

Nam du ký

Giữa trưa nhưng trời âm u, mịt mù như muốn mưa. Ngộ Không thở hồng hộc, cầm cây gậy như ý cứng đơ ngoáy ngoáy dò dẫm. Sư phụ bặm môi, nhấp nhổm cưỡi ngựa, tiếng móng ngựa nện bành bạch xuống nền cỏ tơ lơ thơ nhớp nháp. Bát Giới cong lưng, cầm roi vụt liên tiếp vào đít… ngựa. Còn Sa Tăng cũng đang gí sát phía sau, cứ mỗi nhịp chân nhấp nhô là hai quả hành lý tròn tròn trên cái đòn của Sa Tăng lại lủng là lủng lẳng…

“Ư… Ư… Ta chết mất!” – Nghe tiếng Sư phụ rên, Ngộ Không càng ngoáy gậy nhanh hơn, giọng hổn hển: “Sư phụ ráng chịu thêm chút nữa, qua quãng hiểm trở này rồi, tới chỗ nhà dân, con sẽ tìm đại phu khám cho người”.

Và như được phật trời phù hộ, vừa băng qua quãng đường rậm hiểm trở, bốn thầy trò đã thấy trước mặt mình hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Ngộ Không tức tốc tới gõ cửa. Cửa mở. Một ông cụ râu tóc bạc phơ bước ra…

“Chào cụ, chúng tôi là hòa thượng từ…” – mới chỉ nghe Ngộ Không nói đến đấy, cụ ông đã phẩy tay: “Khỏi giới thiệu, nhìn là ta biết mà”, rồi cụ chỉ vào cái tivi đang chiếu “Tây Du Ký” trong nhà và tiếp lời: “Năm nào VTV chả phát lại. Mà Sư phụ của các ngài bị sao vậy?” – cụ ông hỏi khi nhìn thấy Đường Tăng đang tái mặt, thở không ra hơi. Ngộ Không lo lắng: “Tôi cũng không rõ, tự nhiên thấy Sư phụ ôm bụng đau quằn quại. Xin hỏi gần đây có đại phu nào không để tôi đi mời ạ?”. Cụ ông lại phẩy tay: “Khỏi mời. Ta là đại phu đây!”.

Đọc Tiếp…

Chuyện tình Lan và Ngạn

Chuyện tình của Hà Lan và Ngạn nghe thì lãng mạn nhưng lại rất lan man. Trước tiên xin lý giải vì sao lại có cái tên Hà Lan: Ngày trước, bố của Hà Lan làm nghề chở cát bằng sà lan trên sông. Lần ấy, một cô gái đi qua thấy bố Hà Lan đang xúc cát trên sà lan thì hỏi là anh có cần người xúc cát không, tuy nhiên, cô này là người miền Trung, giọng hơi nặng, nên bố Hà Lan lại nghe thành: “Ạnh cọ cận ngượi sục cặk khộng?”. Vốn FA đã lâu, nay tự nhiên có gái hỏi là có cần “sục cặk” không, bố Hà Lan gật đầu đồng ý luôn.

Sau đó thì hai người lấy nhau, và có với nhau một cô con gái. Họ định đặt tên con là Sà Lan để kỷ niệm cái lần đầu “sục cặk”, nhưng cái thằng cán bộ hộ tịch nghe không rõ, lại ghi nhầm thành Hà Lan.

Hà Lan học sau Ngạn hai lớp, nhưng do Ngạn học hành lớt phớt, suốt ngày vác đàn ghita đi lang thang đong gái nên bị đúp, và phải xuống học cùng lớp với Hà Lan. Đêm đầu tiên hò hẹn, Ngạn dẫn Hà Lan ra bãi tha ma, rồi đàn và hát tặng Hà Lan bài “Đắp mộ cuộc tình”. Khung cảnh và bài hát quá hợp nhau, thêm cả cái giọng hát ỉ ôi như khóc đám ma của Ngạn khiến cho Hà Lan rất xúc động và nhận lời yêu Ngạn luôn và ngay bên ngôi mộ mới đắp hồi chiều vẫn còn nghi ngút khói hương.

Đọc Tiếp…

Cách thằng bạn tôi mua nhà

Thằng bạn tôi về gần đến nhà, thấy trong nhà mọi người đang reo hò, tặng hoa, tặng bánh và hát chúc mừng sinh nhật vợ nó rất vui vẻ, trong khi mặt vợ nó thì lại đang hằm hằm, răng nghiến lại đầy giận giữ, nó mới tái mặt ngã ngửa: Hóa ra, hôm ấy là sinh nhật vợ nó. Nhận thấy nguy cơ bị chấn thương là rất cao khi cứ vậy mà bước vào nhà, nên là nó lẳng lặng quay xe ra ngoài đầu ngõ, tông xe cái rầm vào gốc cây, rồi tự nó liên tục đập mặt vào gốc cây cho mặt tím bầm. Có máu chảy ra, nó lấy máu bôi lên khắp áo quần, xong nó mới thất thểu dắt xe máy vào nhà…

Vợ nó thấy chồng mặt mũi bầm dập, người be bét máu như vậy thì chuyển từ giận giữ sang hốt hoảng: “Anh sao vậy?”. Nó mếu máo: “Anh vào tiệm vàng, mua cái lắc vàng làm quà sinh nhật em. Vừa ra khỏi tiệm vàng xong, bị hai thằng lưu manh phóng xe tới giật luôn. Anh đuổi theo, đâm vào xe chúng nó, vật lộn đánh nhau với chúng nó, nhưng chúng khỏe quá, anh… anh không… hu hu hu”. Vợ nó chạy tới ôm chầm lấy chồng, nức nở: “Không quà không sao. Chỉ cần anh bình an là được rồi!”.

Đọc Tiếp…

Ký sự sea games

Tôi có hẹn với ông Kuaytay Phunramông – phó ban tổ chức Sea Games 30 của Philippines tại một quán cafe nhỏ trong buổi chiều thu Manila có lá vàng và bụi mịn bay xào xạc. Nhớ năm 2003, Hà Nội đăng cai Sea Games, đường phố rợp cờ hoa và áp phích chào mừng, nhưng ở Manila hôm nay, tìm mỏi mắt mới thấy một hai tấm băng rôn, mà là băng rôn của mấy trung tâm thẩm mỹ đang có chương trình khuyến mại bơm ngực, độn mông, xóa thâm vùng kín.

Tôi rít một hơi Marlboro, chầm chậm nhả khói mơ hồ, nhìn xa xăm ra phố phường người xe tắc cứng dù chưa tới giờ tan tầm, giọng trầm ngâm: “Báo chí và cư dân mạng phàn nàn về công tác tổ chức của chủ nhà các ông lắm đấy!”. Ông Kuaytay khẽ cười, xoay xoay cái phin cafe đang nhỏ giọt tí tách, bình thản đáp lời: “Là người ta chưa hiểu ý đồ của chúng tôi thôi. Sea Games năm nay, Philippines chọn chủ đề là “Hoài niệm”, bởi thế, tất cả các khâu bố trí, sắp xếp đều phải theo chủ đề ấy”.

Thấy tôi nheo mày, ông Kuaytay liền giải thích ngay: “Ví như phòng họp báo của Sea Games 2019 lần này, chúng tôi lấy cảm hứng từ bộ phim “Hà Nội mùa đông năm 46” của Việt Nam. Anh thấy đấy, quang cảnh phòng họp báo với tường gạch quây kín bốn phía, ghế nhựa cũ kỹ, bàn gỗ mốc sờn giống hệt như phòng họp dã chiến của quân và dân thủ đô Hà Nội trong những ngày thực dân Pháp ném bom ác liệt. Hay như việc các cầu thủ Thái Lan, Lào phải ngủ ngoài hành lang, trên nền nhà, phải lội ruộng, đi bộ cả chục km đến sân tập là sự hoài niệm một cách chân thực những đợt sơ tán, vượt biên, tị nạn của người dân vô tội trong thế chiến thứ 2”…

Đọc Tiếp…

Vợ cả và vợ hai

Lần đầu gặp vợ ở một phòng khám, tôi đã biết vợ thuộc diện háo sắc bởi ánh mắt vợ nhìn tôi hau háu như muốn ăn tươi hiếp sống. Rồi khi vợ bắt chuyện và biết tôi đi khám vì bị rối loạn cương dương: dương cứ cương hoài cả ngày không xuống, thì vợ lại càng tỏ ra mến tôi hơn. Rồi vợ hỏi tôi ở đâu, tôi bảo ở Hà Đông, vợ reo lên sung sướng, bảo may quá tiện đường, lát anh cho em về cùng nhé (sau tôi mới biết vợ ở Long Biên, vợ giả vờ vậy để lấy cớ được tôi chở, xong vợ lại bắt xe ngược từ Hà Đông về lại Long Biên).

Hào hứng là vậy, nhưng khi ra bãi xe, nhìn thấy con wave ghẻ của tôi, ánh mắt vợ kém hẳn niềm vui: nó giống như một cái xe vứt ngoài công trường để chở sơn, chở cát, chở vôi, lúc không chở gì thì mấy cậu công nhân cứ việc tha lôi đi khắp nơi tùy tiện, miễn là có tiền đổ xăng – vì xe chùa nên bình xăng lúc nào cũng cạn… Khi lưu thông trên đường, chiếc xe của tôi thu hút mọi ánh nhìn bởi những âm thanh nó phát ra khiến người ta tưởng là chiếc xe đang bị một đám du côn cầm gậy gộc phang vào.

Đọc Tiếp…

Người đá phò sông đà

Bữa trước tôi đi đá phò ở quán thím Bâm đúng hôm sở văn hóa tổ chức đại hội cán bộ văn hóa tiêu biểu, giờ nghỉ trưa, các đại biểu ùa ra quán đá phò cùng lúc nên phò bị cháy. Trong khi ngồi đợi đến lượt, tôi có dịp trò chuyện khá lâu với thím Bâm chủ quán.

Thím Bâm kể cho tôi nghe nguyên do đưa thím gắn bó với nghề phò, rằng hồi chớm dậy thì, một lần đi chăn bò ở bờ đê, thím bị cụ Găm cầm tay lôi vào vườn chuối hoang. Cụ Găm bảo cụ bị bệnh nhồi máu cơ chim, sưng tấy, rất khó chịu, nhờ thím chữa bệnh giúp. Nhớ lời dạy của cô giáo Thảo là phải biết giúp đỡ người già, thím gật đầu đồng ý. Nhưng bệnh tình của cụ Găm nặng quá: chữa xong hôm nay, ngày mai nó lại sưng tấy, và cụ lại lôi thím vào vườn chuối. Khi bệnh sưng chim của cụ Găm chưa có dấu hiệu thuyên giảm, thì thím đã bị lây bệnh từ cụ: cái bụng thím sưng lên. Bố đánh thím gần chết, đuổi thím khỏi nhà. Thím lang thang, dặt dẹo, không nghề nghiệp, không bạc tiền, không nơi nương tựa, thím chẳng còn lựa chọn nào ngoài làm phò…

Tôi hỏi về sở thích, thím Bâm bảo thích xem bóng đá, vì thím thấy phò và bóng đá có nhiều điểm na ná: bóng đá để giải trí, phò để giải tỏa; đá bóng dùng chân, đá phò cũng dùng chân – dù là chân ở vị trí khác nhau; cầu thủ, để đảm bảo an toàn, phải đi giày, còn phò thủ, để đảm bảo an toàn, phải đi bao; đá bóng dính thẻ đỏ là nghỉ, đá phò dính đèn đỏ cũng thôi; cầu thủ tầm 40 tuổi là đá không nổi, phò tầm 40 tuổi là cho cũng không ai đá nổi…

Thím Bâm nổi tiếng là người làm nghề bằng cái tâm: khách bị liệt dương, thím lập tức giảm giá 50%; khách xuất tinh sớm trong 1, 2 và 3 phút đầu sẽ được giảm lần lượt là 30, 20 và 10% (không bao gồm tiền bo, tiền nước). Với khách có tiền sử bệnh tim mạch hay cao huyết áp, thím luôn bố trí đội ngũ y tế túc trực cạnh giường phòng khi bất trắc. Khách để ví ở nhà có thể bị vợ moi tiền, để điện thoại ở cơ quan có thể bị đồng nghiệp lấy cắp, nhưng ở quán phò thím Bâm, khách hoàn toàn yên tâm: tất cả các trường hợp bỏ quên ví, đánh rơi điện thoại, nhẫn, dây chuyền thím đều cho nhân viên quán mang đến nhà trao trả, khách không ở nhà thì trao tận tay cho vợ khách.

Đọc Tiếp…