Banner

Home » Posts tagged 'truyện bựa' (Page 2)

Tag Archives: truyện bựa

Đăng Kí Kênh TruyenCuoi69 trên YOUTUBE để giúp LOSER thành WINNER bạn nhé !!

hoc tieng anh
Loading...
loading...

Cuối cồn cũng như lùng

Tôi không bao giờ quên buổi chiều hôm ấy, khi tôi đang ngồi ôn thi đại học trước thềm nhà thì một cụ già râu tóc bạc phơ bước vào xin nước uống. Uống xong, cụ không đi ngay mà cứ đứng đấy nhìn tôi chằm chằm. Tôi còn chưa kịp nói gì thì cụ già đã cất lời: “Con đang lo sợ môn thi ngày mai đúng không?”. “Sao cụ biết?” – tôi thốt lên ngạc nhiên, vì quả thực đó là môn tôi bị mất gốc và không ôn tập được gì. Cụ già cười hiền từ: “Vì sao ta biết không quan trọng, quan trọng là ta có cách giúp con thi tốt”.

Nói rồi cụ già lấy trong chiếc bị cói đeo bên vai ra hai cái gói nhỏ đưa cho tôi và bảo: “Mai vào phòng thi, lúc nào thấy bí, hãy mở cái gói xanh ra, nó sẽ giúp con làm bài dễ dàng”. “Vậy còn cái gói màu đỏ này thì sao?” – tôi hỏi rồi giơ cái gói còn lại lên. “Cái gói ấy con cứ giữ lại, đến khi nào thấy cuộc sống thật sự khó khăn, bế tắc thì hãy mở ra. Nhớ: chỉ mở khi nào con thấy cuộc sống thật sự khó khăn, bế tắc!” – cụ già nhắc lại rồi chào tôi và bước vội đi…

Hôm sau, vào phòng thi, đọc đề phát là tôi bí ngay. Chợt nhớ tới bảo bối của cụ già, tôi vội lấy cái gói màu xanh mở ra thì thấy hai con xúc xắc: con thứ nhất khắc các số 1, 2, 3, 4, con còn lại khắc các chữ cái A, B, C và D. Tôi tung 2 con xúc xắc lên, chúng xoay tít một hồi rồi dừng lại: con thứ nhất dừng ở số 1, con thứ hai dừng ở chữ B. Tôi lập tức khoanh tròn đáp án B cho câu số 1. Cứ thế, chỉ một loáng tôi đã làm xong bài thi…

Đọc Tiếp…

Chuyện thôn lỡm

Thôn Lởm là thôn có tinh thần tự hào và lòng yêu thôn rất cao bởi bà con trong thôn luôn ưu tiên sử dụng những sản phẩm “Made in thôn Lởm”. Các doanh nghiệp của thôn Lởm cũng rất khéo léo lựa chọn những câu sờ-lâu-gần đánh vào lòng tự hào yêu thôn của bà con. Chẳng hạn như doanh nghiệp giày dép Bi-Đát (ăn theo thương hiệu Bi-tít và A-đi-đát) thì lấy sờ-lâu-gần là “Nâng niu bàn chân Lởm”; doanh nghiệp bao cao su Ô-Uế (ăn theo Ô-Kê) thì là “Nâng niu đàn chim Lởm”; doanh nghiệp băng vệ sinh Cô-Hồn (ăn theo Cô-Tếch) thì là “Nâng niu đàn bướm Lởm”; doanh nghiệp bồn cầu Tô-Hô (ăn theo Tô-Tô) thì là “Nâng niu dòng phân Lởm”…

Một trong những thương hiệu của thôn Lởm được bà con tin tưởng, tự hào nhất ấy là hãng quan tài A-Sẵn-Dồi của doanh nhân Ưng Hàng Phếch. Thôn Lởm đã từng phải trải qua thời gian dài nhập khẩu quan tài từ các thôn lân cận. Số lượng quan tài có hạn, thủ tục nhập khẩu lằng nhằng khiến cho quan tài khi ấy trở thành một mặt hàng cực kỳ khan hiếm, bà con muốn mua thường phải đặt trước vài tháng, và phải chấp nhận tình trạng “bia kèm lạc” – tức là để mua được quan tài thì phải mua thêm các gói dịch vụ đi kèm như chụp ảnh, kèn trống hay khóc mướn…

Đọc Tiếp…

Chuyện ba người

Hôm trước tôi và hắn đang ngồi trà đá ở căng tin thì em Linh đi qua và liếc nhìn đắm đuối: tôi chắc chắn Linh nhìn tôi, còn hắn lại khăng khăng là Linh nhìn hắn.

Em Linh quê Quảng Ninh, rất xinh, thông minh, da láng mịn, ngực núng nính, mắt ướt gợi tình, bởi thế tôi và hắn đều thích. Chúng tôi thỏa thuận: Thằng nào tán được em Linh thì thằng ấy hưởng, thằng còn lại không được phép cay cú và phá đám; cạnh tranh một cách sòng phẳng, công bằng, văn minh trên tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái.

Thế nên hôm tôi rủ Linh đi chơi, hắn còn cho tôi mượn con Dream Thái – vì con Wave ghẻ của tôi bữa ấy gặp trục trặc khó nổ máy, và lúc nổ máy được rồi thì lại khó tắt máy. Rồi hôm hắn đi chơi với Linh thì tôi lại cho hắn mượn quần vì quần bò của hắn bị rách. Thực ra quần bò rách vẫn là mốt, nhưng là rách đùi, rách gối thôi, chứ rách bẹn thì đi chơi với gái nó hơi bất tiện…

Đọc Tiếp…

Lái ô tô đi tán gái

Dân tài xế thường gọi ô tô là “vợ hai”, hắn thấy so sánh thế không đúng lắm, bởi ô tô mang đến sự phấn khích, sảng khoái, còn vợ – dù là vợ hai – thì chủ yếu cũng vẫn là gây ra sự ấm ức, phiền toái; ô tô cho ta cưỡi lên, ngoan ngoãn để ta điều khiển, còn vợ thì cưỡi lên đầu lên cổ ta, và muốn ta ngoan ngoãn để vợ điều khiển.

Với hắn, ô tô giống như mối tình đầu hơn: Khi cầm chiếc chìa khóa xe trong tay, hắn lâng lâng như một cậu thanh niên lần đầu tiên được nắm tay bạn gái; khi mở cửa xe và rón rén ngồi lên ghế lái, tim hắn đập thình thịch như lúc mở cánh cửa phòng nhà nghỉ, dắt cô ấy vào, bẽn lẽn ngồi bên chiếc đệm êm thơm thơm phủ ga trắng muốt; tay hắn chạm vào vô lăng rụt rè như chạm vào đường cong bờ vai nàng trần trụi… Rồi khi hắn đưa chiếc chìa khóa dài dài, đen đen, cưng cứng lại gần khe ổ khóa và ấn “sụt” một phát, thì cảm giác không gian như ngừng lại: Chiếc xe rung rên đê mê. Hắn nhấp nhấp đều đặn… chân ga, mỗi cú nhấp là một lần chiếc xe rú lên mãnh liệt.

Hắn có được chiếc xe ô tô đầu tiên của cuộc đời một cách thật tình cờ: Chả là chú Bim hay mua lợn giống của mẹ hắn. Chú thường mua chịu, nuôi lớn, đến khi xuất chuồng và bán có tiền thì mới trả. Nhưng vừa rồi dịch tả, lợn chết hết cả, chú Bim vỡ nợ, mẹ hắn qua đòi tiền, chú bảo: “Em còn mỗi cái ô tô, chị mang về cho cháu nó đi”. Lúc bàn giao xe cho hắn, chú Bim đầy vẻ tiếc nuối, nói: “Cái xe này với chú là vô giá, vì nó là xe ông nội chú đã chở bà nội chú tới bệnh viện đẻ bố chú”.

Đọc Tiếp…

Xứ đao lồng

Quốc vương xứ Đao Lồng tuổi cao sức yếu, lại mắc bệnh vô sinh nên không có con nối ngôi, bởi thế, ngài dự định sẽ tổ chức một cuộc thi với mong muốn tìm ra được học sinh giỏi nhất Vương quốc để truyền lại ngai vàng.

Biết được ý định ấy của chồng, Hoàng hậu xứ Đao Lồng không cam lòng. Bà gọi quan Tể tướng – cũng là nhân tình của mình – đến và bảo: “Chàng vẫn nói rằng chàng không muốn chúng ta lén lút mãi thế này, rằng sẽ có ngày chàng chiếm được ngai vàng để hai ta có thể đường đường chính chính: sáng nhởn nhơ ra vườn thi họa cầm kỳ, chiều thẩn thơ lên đồi ngắm hoa thưởng nhụy, tối hùng hục lên giường làm trò dâm ô đồi trụy. Thế mà giờ, chàng lại đứng nhìn lão Quốc vương ấy trao quyền cho người khác hay sao?”.

Đọc Tiếp…

Chú họ tôi

Ông chú họ tôi ở làng bên, nghe kể là sau một lần bị sét đánh thì tự nhiên lại biết xem bói, và chỉ xem chuyên về mảng ngoại tình. Chú không xem bằng bài, bằng lá, hay bằng chỉ tay, mà xem bằng mông (với nam) và bằng vú (với nữ). Chỉ cần nhìn mông (hoặc vú) là chú biết ngay người đó có ngoại tình hay không, nếu có thì ngày nào, giờ nào, nhà nghỉ nào, phòng nào, dùng hết mấy cái bao… hầu hết khách nghe xong đều cứng họng, không cãi được, ai lớn giọng cãi cố, chú đốt ngay cho lá bùa bảo uống. Uống xong phát lập tức như bị thôi miên, quỳ rụp xuống, có bao nhiêu vụ ngoại tình với thằng nào, con nào thì cứ thế tự mình kể ra hết! Có người bảo chú xem láo để lừa tiền, nhưng cũng không có cơ sở, bởi chú xem hoàn toàn miễn phí, không thu của khách đồng nào.

Tôi thấy chuyện lạ quá nên sang tận nhà chú xem thực hư ra sao. Mới tới đầu ngõ đã thấy khách xếp hàng chờ xem ngồi la liệt, ngổn ngang từ sân vào đến cửa, toàn là những cặp vợ chồng đưa nhau đi xem. Cứ xem xong một cặp thì chú lại ra và gọi cặp khác vào. Nhiều lúc đang yên thì lại nghe bên trong phòng chú có tiếng đàn bà rú lên, rồi khóc lóc, gào thét: “Trời ơi! Vậy ra bấy lâu nay tôi bị ông lừa, bị ông biến thành con lợn mà tôi không biết, vẫn cứ tin vào mấy lời thề thốt ngon ngọt của ông. Giờ thì ông còn cãi nữa không? Về nhà rồi biết tay tôi”.

Đọc Tiếp…

Mượn có mấy trăm triệu

Một lần, tôi đang ngồi ăn cơm bụi thì một thằng em gọi điện thoại. Tay đang cầm muỗng nĩa, miệng đang nhồm nhoàm nên tôi làm biếng cầm điện thoại nghe. Vậy nên tôi đặt điện thoại trên mặt bàn ăn, bật loa ngoài, vừa ăn vừa nói chuyện cho tiện.

– Anh N, em kẹt cần mua mấy món đồ gấp. Còn tiền không? Cho em mượn khoảng 250 triệu.

Đọc Tiếp…

Qua cơn nắng cực, đến hồi bái bai

Đó là một buổi chiều hoàng hôn, nhưng trời vẫn còn nóng nực, và nắng cực, tôi đi bộ tập thể dục quanh cái vườn hoa chỗ khu chung cư nhà tôi. Lúc đi qua cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút, tôi thấy một em hót-gơn đang ngồi nói chuyện điện thoại, giọng đầy vẻ bực tức: “Anh đang xúc phạm em đấy! Anh nghĩ em là loại con gái dễ dãi vậy sao?… Lại còn không phải à? Không phải mà mới quen nhau sáng nay, giờ anh đã dám mở mồm rủ em vào nhà nghỉ…”.

Chả mấy chốc tôi đã đi được một vòng, và lại đi qua chỗ em hót-gơn đang ngồi trên cái ghế đá cạnh những khóm hoa cứt lợn đang nở bung tỏa hương nghi ngút. Em hót-gơn vẫn đang nói chuyện điện thoại, nhưng giọng lúc này có vẻ đã bớt gay gắt hơn: “…Được rồi! Nhưng anh phải hứa là vào đó chỉ nằm xem bóng đá, không được phép làm gì quá giới hạn đâu đấy nhá!”.

Đọc Tiếp…

Bà tôi lên thành phố

Bà mình ở quê, lần đầu bà lên Hà Nội, mình chở bà đi chơi bằng xe máy. Tới ngã tư, bà hỏi: “Sao đang đi tự nhiên dừng lại thế con?”. “Dạ! Đèn đỏ bà ạ! Khi nào đèn chuyển màu xanh thì chúng ta mới được đi”.

Bà cười bảo: “Ra vậy! Ở quê, đường vắng, chả cần đèn, người ta chỉ dừng khi có trâu bò qua đường thôi”. Xong, bà lại chỉ vào mấy người đang cố bấm còi inh ỏi để lách lên rồi hỏi: “Chưa đèn xanh mà sao mấy người kia họ vẫn đi kìa con!”. “Dạ! Mấy người đó bị mù màu đó bà! Họ không phân biệt được xanh với đỏ, giống như mấy con trâu con bò ấy ạ!”.

Đọc Tiếp…

Đồ sơn vẫn hơn !

Đồ Sơn và Quất Lâm – hai đơn vị đầu tàu, hai người anh cả của ngành du lịch sinh lý – hiện đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng thực sự trầm trọng.

Mọi chuyện bắt đầu lan ra từ Quất Lâm, với hàng loạt phò bị phát hiện nhiễm bệnh lậu. Rồi hình ảnh những em phò ế khách ngồi phơi mình la liệt trước các lều quán dọc bờ biển đã được lan truyền trên mạng xã hội với tốc độ chóng mặt, hoa mắt, buồn nôn.

Đọc Tiếp…

Quảng Cáo

hoc tieng anhdoc truyen cuoi
doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...