Đang tải...

Home » Posts tagged 'truyện bựa võ tòng đánh mèo'

Tag Archives: truyện bựa võ tòng đánh mèo

Cho ra ngoài , hay cho vào trong ?

Biết tôi đêm qua sẽ xem bóng đá, vợ đe trước: “Độ này đang mất ngủ, đừng có làm ồn, không là ông ăn đủ”. Tức là tôi xem bóng đá nhưng không được hét, cái này rất khó chịu: như sex mà không được rên, như thổi kèn mà không được liếm (thổi kèn rất khô môi, nếu không liếm để làm mềm môi thì tiếng kèn phát ra sẽ rất thô ráp, khó chịu).

Nhưng cái gì, khi đã thuộc về bản năng, thì đến một thời điểm mất kiểm soát, nó cũng sẽ phọt ra: và tôi đã bị phọt ra tiếng la sung sướng khi Hoàng Thuỳ Linh, à nhầm, khi Tiến Linh đánh đầu mở tỉ số. Tiến Linh đánh đầu xong thì vợ ra cầm cái dép đánh đầu tôi, gằn giọng: “Một là ở nhà và xem trong yên lặng. Hai là ở viện, thoải mái xem, thoải mái la, chỉ sợ không xem được vì mắt đã sưng vù, cũng chẳng la được vì quai hàm đã vỡ vụn”.

Đọc Tiếp…

Nghành phò thời dịch

Phò chúng tôi có lẽ là ngành bị thiệt hại nặng nề nhất vì dịch bệnh.

Ví như giáo viên, dạy online tại nhà, vẫn có lương, vẫn được thấy các em học sinh thân thương, thậm chí thấy các bậc phụ huynh đáng kính lướt qua màn hình – dù chỉ là vô tình đang kéo khoá quần khi bước ra từ nhà vệ sinh, hoặc cặm cụi bôi thuốc vào mấy vệt hắc lào quanh bẹn. Có rất nhiều công cụ hỗ trợ việc dạy học trực tuyến, nhưng tôi search Google cả ngày, chưa tìm được phần mềm nào giúp khách và phò giao hợp online được với nhau cả!

Đọc Tiếp…

Con tàu định mệnh

Tôi quen em trong cái lần đang đạp xe đi học thì một mẩu bê tông từ tuyến đường sắt trên trời đang thi công rơi xuống, không trúng tôi mà lại trúng bẹn em đi phía sau. Tôi quay lại, thấy em ôm bẹn mặt tái dại. Tôi dìu em vào vệ đường, kiểm tra vết thương – em mặc váy nên kiểm tra khá dễ. Mẩu bê tông làm bẹn em sưng hồng hào, múp rụp. Tôi đưa tay xoa xoa quanh chỗ sưng, em chắc vẫn đau, miệng há ra, kêu “ư… ư…”. Chiều hôm đó em ngỏ lời yêu tôi. Hôm kỉ niệm 49 ngày yêu, tôi chỉ lên cái công trình đường sắt trên trời định mệnh ấy, bảo: “Khi nào tàu chạy, anh hứa sẽ mua vé để hai đứa mình dạo vài vòng”…

Và giờ, khi cái công trình định mệnh ấy chuẩn bị đi vào hoạt động, tôi biết đã đến lúc mình phải thực hiện lời hứa với em. Tôi lái con Mercedes S600 đến nhà em, bấm chuông. Cửa mở, em đứng đó… cùng một gã đàn ông.

Đọc Tiếp…

Lần đầu làm chuyện ấy

Đó là lần đầu tiên tôi bắt xe khách từ quê ra Hà Nội nhập học. Lên xe, tôi ngủ thiếp lúc nào không biết, rồi giật mình bừng tỉnh và thấy năm bảy gã đàn ông hùng hổ đang vây kín lấy xe, hét to: “Của tao con bé áo hai dây xu chiêng đỏ kia!”; “Mụ váy ngắn lông chân dài kia của tao!”… Hồi đó tôi chỉ nghĩ là gặp cướp, và chúng đang tranh nhau gái để hiếp dâm. Thôi cũng may, chúng cũng chỉ tranh nhau gái thôi! – tôi vừa tự nhủ vậy xong thì một gã xăm trổ to cao như Lý Đức, gian gian như Lý Thông, hung hăng như Lý Quỳ, chỉ vào tôi, bảo: “Thằng mặt ngu ngu kia là của tao!”.

Đọc Tiếp…

Thanh kiếm đầu khấc

Sau khi lấy được chân kinh, Bát Giới trở về thăm quê. Vừa tới đầu làng, Bát Giới ngỡ ngàng, bởi dịch Covid đang căng mà bà con vẫn tụ tập đông đúc cờ hoa ra đón: một bầy lợn chen chúc! Buổi chào đón hoành tráng nhất từ trước đến nay, kể cả mấy giáo sư, tiến sĩ của làng đã đoạt những thành tựu vang dội về giáo dục, y học cũng không được tổ chức long trọng đến thế này…

Già làng Bát Nuồi mừng rỡ bắt tay Bát Giới, hỏi: “Kế hoạch sắp tới của con thế nào?”. Bát Giới nghẹn ngào: “Dạ, con lại đi lấy kinh ạ!”. “Hả? Lấy kinh gì nữa?” – Bát Nuồi hỏi ngạc nhiên, còn Bát Giới đáp thản nhiên: “Ngày xưa một bộ kinh dùng được cho nhiều thế hệ, chứ giờ kinh cải cách liên tục, năm sau giá cao hơn năm trước, riêng lớp 1 đã có 5 bộ kinh khác nhau rồi, lấy về bán rất tốt ạ!”.

Đọc Tiếp…

Hên xui

“Két!!!… Rầm!!!” – bà giáo bóp kịch phanh nhưng con Lead của bà vẫn bị tông vào chiếc Mercedes S650 đang dừng bên đường. Cửa xe mở, một gã trong xe lao ra hùng hổ. Thế nhưng, khi thấy bà giáo, gã khựng lại ngạc nhiên, rồi chuyển giọng: “Ơ… Con chào cô!”. Bà giáo còn đang ngác ngơ thì gã đó đã tiến tới nắm tay bà đầy tình cảm: “Cô không nhận ra con ạ? Con là Hên, lớp 7A3 ngày xưa, 6 năm liền đạt danh hiệu học sinh cá biệt, chuyên gia đội sổ của lớp nói riêng và của trường nói chung đây mà!”.

Đọc Tiếp…

Ai là người xấu hổ

Trong lớp phò ngày trước, tôi học dốt nhất nhưng lại chơi rất thân với Bống – đứa học giỏi nhất. Cái mặt Bống lúc nào cũng hườm hườm, nên mọi người hay gọi là Bống “hườm”. Năm đó, Đài truyền hình Quất Lâm tổ chức cuộc thi “Đường lên đỉnh Quất-Lâm-Pi-a” dành cho nữ sinh ngành, Bống “hườm” đạt giải nhất và được một suất học bổng bên Úc-Trây-Li-a. Trước hôm Bống “hườm” lên đường du học, nhà Bống “hườm” sắp cỗ liên hoan mời bà con tới ăn. Cơm rượu no nê, lúc chuẩn bị ra về, dù không mừng phong bì, nhưng bà con ai cũng nắm tay Bống “hườm” dặn dò thủ thỉ: “Sang đó học hành chăm chỉ, sau này trở về cống hiến cho quê hương”.

Đọc Tiếp…

Cụ găm

Cụ Găm có một khả năng rất đặc biệt: chỉ nhìn mặt mà đọc vanh vách tiền vận, hậu vận. Có giai thoại rằng: mới lên 5, cụ Găm đã có thể nhìn cứt mà đoán được đó là cứt của con vật gì. Lên 10, vẫn tài năng ấy, nhưng không chỉ gói gọn ở phạm vi con vật nữa mà được nâng tầm lên cả con người. 15 tuổi, vẫn tài năng ấy, nhưng không cần nhìn nữa, chỉ cần nếm là cụ đoán được đúng luôn rồi.

Rất đông người tới nhờ cụ xem cho chuyện kết hôn, làm nhà, rồi sự nghiệp sao cho thuận hoà, phát đạt. Ngay cả những tay cờ bạc đến xin cụ số để phang lô, quất đề, thì cụ vẫn cho, thậm chí cho nhiều, cả trăm số luôn, từ 00 đến 99, cụ bảo: “Trong trăm số này, chắc chắn có số trúng, chọn số nào đánh là tuỳ con, đánh trúng đến biếu cụ vài đồng, đánh trượt đừng đến đánh cụ”.

Đọc Tiếp…

Tôi làm phò đực

Tôi có đứa em theo học ngành tiếp viên hàng không, thì ra trường lại làm tiếp viên karaoke; thằng bạn tôi ước mơ làm võ sĩ quyền anh – còn gọi là Boxer – nhưng giờ nó chuyên đi bốc bát họ; rồi đứa cháu gái nữa, học thanh nhạc để thành ca sĩ, giờ đang làm cave…

Hay như Maria Ozawa: bén duyên với bộ môn nghệ thuật thứ 7 sau khi một đạo diễn chuyên dòng phim tâm lý xã hội hành động vô tình thấy cô ăn chuối; rồi thì Newton, người ta chỉ biết rằng ông đang ngồi dưới gốc táo, một cơn gió mạnh ập tới, quả táo rơi trúng đầu giúp ông tìm ra Định luật vạn vận hấp dẫn, nhưng ít người biết rằng, trước đó, Newton đang ngồi dưới gốc mít, do bị kiến cắn vào đít, nên ông mới chuyển sang ngồi gốc táo. Nếu Newton vẫn ngồi gốc mít và cơn gió mạnh kia ập tới, thì thế giới không những mất đi một nhân tài mà có thể còn mất thêm một quan tài.

Rõ ràng là nghề chọn người chứ người không chọn được nghề. Và tôi, vào một ngày (chẳng biết là xấu hay đẹp trời) đã được (hoặc là bị) tổ nghề phò chọn lựa…

Đọc Tiếp…

Họ không sai chúng ta sai

Hắn mở mắt và thấy một người đàn bà tầm trung niên lạ hoắc, nước mắt lưng tròng đang nắm chặt tay hắn mà nấc lên: “Chồng ơi!… Chồng ơi!…”, còn thêm cả một cô gái khoảng đôi mươi cũng đang nắm áo hắn mà gào to: “Bố! Bố!”. Hắn ngác ngơ không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Để rồi theo lời kể nghẹn ngào của người đàn bà vừa gọi hắn là chồng ấy thì vào năm 2020, hắn bị một tai nạn giao thông rất nặng và bất tỉnh từ đó đến tận bây giờ…

Đến tận bây giờ là đến khi nào? – hắn tự hỏi rồi bàng hoàng liếc tờ lịch trên tường, thấy dòng số to tướng: “2050”. Vậy là hắn đã bất tỉnh 30 năm. Hắn không hề có chút ký ức gì về hai kẻ xa lạ đang tự nhận là vợ và con hắn ấy! Rồi với giọng hoài nghi, hắn hỏi: “Tôi bị liệt và bất tỉnh đã 30 năm, nhưng con bé này chỉ khoảng đôi mươi, sao nó là con tôi được?”

Đọc Tiếp…

Cài đặt BlueZone trên AppStore hoặc ChPlay và tuân thủ tuyệt đối nguyên tắc 5K để chung tay đẩy lùi dịch bệnh

VIỆT NAM QUYẾT THẮNG ĐẠI DỊCH!!!!!

Quảng Cáo

Banner 100k/Tháng - Text Link 30k/Tháng  [090 266 2420

Đăng Ký Nhận Truyện Cười Mới Mỗi Ngày

Delivered by FeedBurner

doc truyen cuoi doc truyen cuoi doc truyen cuoi