Banner

Home » Posts tagged 'truyện bựa võ tòng đánh mèo'

Tag Archives: truyện bựa võ tòng đánh mèo

hoc tieng anh
Loading...
loading...

Đời là thế thôi

Có tiếng gọi ngoài cổng, cụ giáo tập tễnh bước ra. Thấy thấp thoáng bóng xe ôm Grab, cụ giáo xua tay: “Nhầm địa chỉ rồi anh nhé! Tôi không đặt xe!”. Nói xong, vừa định quay vào, cụ đã nghe giọng anh xe ôm nghẹn ngào: “Thầy không nhận ra con sao? Con là Tuấn, lớp trưởng lớp K69 của thầy ngày trước đây!”.

Cụ giáo không giấu nổi vẻ bất ngờ, lại gần, nheo mắt nhìn thật kỹ anh xe ôm: “Có phải là Tuấn, thủ khoa cả đầu vào lẫn đầu ra K69 không?”. Tuấn xúc động không nói nên lời, chỉ gật gật đầu liên hồi. Ai thì cụ giáo có thể quên, chứ Tuấn thì không, bởi suốt 4 năm đại học, Tuấn luôn là một trong những sinh viên xuất sắc nhất của lớp K69 với vô số những thành tích, những giải thưởng làm cụ giáo rất tự hào.

“Về nhà đi con, à nhầm, vào nhà đi con!” – Cụ giáo bồi hồi bảo cậu học trò cưng năm nào vào nhà, ân cần rót nước, pha trà…

“Lâu quá rồi không gặp nhỉ!” – cụ giáo nói, tay run run đẩy chén trà về phía Tuấn. “Dạ! – Tuấn nhấp một hụm trà, ngượng ngùng đáp – Nhưng con vẫn theo dõi thông tin về thầy qua Facebook đấy! Tất cả những bài thầy post, dù không đọc, nhưng con đều like, comment và share hết ạ! Mấy lần con chở khách qua khu này, cũng định vào thăm thầy rồi, nhưng chưa kịp vào thì điện thoại báo có cuốc mới, nên lại phải chạy đi đón khách.”

Và như sực nhớ, Tuấn chạy ra chỗ con Wave ghẻ của mình ngoài sân, cầm vào một túi gì đó đặt vào tay cụ giáo… (more…)

Thành bại tại vợ

Thằng bạn tôi trước là một tay chuyên đi đòi nợ thuê. Bẵng một thời gian không liên lạc, hôm rồi gặp lại, nó khoe đã chuyển sang làm nhà văn, mà lại là nhà văn nổi tiếng, sách ra tằng tằng như ốc bươu vàng đẻ trứng, đặt tay lên phím là văn phun ra thành dòng như vận động viên su-mô đi té re. Nó giờ nó “hot” lắm: mỗi lần ra sách là độc giả chen chúc xếp hàng chật cứng trước cửa nhà xuất bản tranh nhau chờ mua. Ai may mắn mua được thì vừa cầm sách ra đến cổng đã có phe sách chạy tới gạ mua lại với giá cao gấp 10. Còn có vụ vài chục bác thương binh phóng xe ba gác húc đổ cửa xông thẳng vào nhà xuất bản chửi bới vì không mua được sách nữa…

Tôi hỏi: “Bí quyết gì khiến mày từ một thằng chuyên đòi nợ thuê và trượt tốt nghiệp vì môn Văn bị điểm liệt lại trở thành nhà văn nổi tiếng?”, nó đáp: “Tao mới lấy vợ!”. Thấy tôi ngơ ngơ, nó thở dài, bảo: “Văn chương thực ra chỉ là một phương thức để thể hiện những ấm ức, bức xúc mà người ta không dám nói ra bằng mồm hay bằng nắm đấm. Trước khi lấy vợ, đứa nào làm tao bức xúc là tao chửi, tao táng chết mẹ. Nhưng lấy vợ rồi, dù bức xúc, ấm ức đến đâu, tao vẫn phải nín. Khi những bức xúc, ấm ức bị dồn nén không thể giải tỏa bằng mồm hay bằng nắm đấm, chúng sẽ bung ra thành văn chương”.

Dứt lời nó vội vàng tạm biệt tôi, bảo đang bận đi dự họp báo ra mắt cuốn tiểu thuyết mới… (more…)

Cổ máy thời gian

Vợ hắn chết cách đây gần chục năm do bị một mảng bê tông trên tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông đang thi công rơi trúng đầu. Để tang vợ xong, hắn lấy vợ hai, và từ đó bắt đầu xuất hiện sự lạ: bình thường không sao nhưng cứ mỗi lần hắn và vợ hai định “giao ban” là vợ cả lại hiện về thò tay bóp chặt dái hắn rồi xoắn như mì vằn thắn. Hắn đi xem, thầy bảo vợ hắn chết oan, hồn không siêu thoát, giờ muốn siêu thoát phải chờ đến ngày tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông đi vào hoạt động, thầy sẽ cúng và rước vong vợ hắn lên tàu đi dạo một vòng, lúc ấy oan hồn vợ hắn mới yên lòng ngậm cười nơi chín suối. (more…)

Lòng nhân ái

Sáng nay tôi đi đá phò, vô tình gặp lại thầy Dùi – người thầy rất đáng kính đã tận tình chỉ dạy tôi hồi mới chập chững bước vào nghiệp văn chương. Thầy Dùi đá ngay giường bên cạnh, vừa đá thầy vừa quay sang hỏi: “Sao lâu nay không thấy con ra sách?”. Tôi vừa phành phạch, vừa đáp: “Dạ, con không tìm được đề tài!”. Thầy ư ử: “Con thử viết về lòng nhân ái đi”. Tôi thở hồng hộc: “Khó tìm nguyên liệu thầy à!”. Thầy nhấp nhấp: “Nguyên liệu lấy từ cuộc sống, thiếu gì!”.

Nói rồi thầy xoay người đổi tư thế và tiếp lời: “Ví như ở Sài Gòn vừa có vụ nữ sinh 15 tuổi vào khám mũi xong bác sĩ bắt cởi quần áo khám thêm âm đạo nữa ấy. Bác sĩ khám vì đam mê chứ có thu thêm của bệnh nhân đồng nào nữa đâu. Đấy không là lòng nhân ái thì là gì? (more…)

Củ to không lo chết đói

Khi xin vào làm chân trông xe ở chỗ quán bia đầu phố, tôi giấu nhẹm chuyện mình đã có bằng đại học, thế mà không hiểu sao mấy thằng trông xe cùng tôi vẫn biết, và chúng tỏ thái độ khinh khỉnh. Chúng không nói, nhưng tôi hiểu, trong lòng chúng đang giễu: “Tưởng có bằng đại học mà ngon sao? Cuối cùng cũng là thằng trông xe như mấy đứa thất học bọn tao thôi!”.

Tôi mặc kệ, bởi tôi tin: dù làm gì thì có bằng cấp vẫn cứ hơn. Rồi sẽ tới ngày chúng mày nhận ra điều đó… (more…)

Chuyện cái LON

Thằng em họ tôi đưa bạn gái về ra mắt, có sắp mấy mâm cơm nên tôi cũng được mời qua ăn. Bạn gái nó khá ngon, mặc cái váy ngắn đến gần rốn (chính xác hơn là cách rốn một gang), không biết có phải vì thế không mà cụ nội của thằng em họ tôi – năm nay 90 tuổi, râu tóc bạc phơ – cứ nhìn bạn gái nó chằm chằm làm con bé ngượng ngùng. Rồi cụ ghé tai con bé hỏi: “Cụ có thể sờ LON con được không?”.

Con bé giãy nảy: “Bao nhiêu LON kia cụ không sờ lại cứ đòi sờ LON con?”. Cụ thật thà đáp: “Vì LON của con hồng hào, đỏ tươi”. Cụ nói tôi mới để ý: Trong khi các bà các cô khác toàn uống mấy LON cà-phê với trà gì gì đó có LON màu đen đen, tối thui, thì duy nhất mỗi con bé là uống Cô-ca với cái LON màu hồng tươi. (more…)

Cuối cồn cũng như lùng

Tôi không bao giờ quên buổi chiều hôm ấy, khi tôi đang ngồi ôn thi đại học trước thềm nhà thì một cụ già râu tóc bạc phơ bước vào xin nước uống. Uống xong, cụ không đi ngay mà cứ đứng đấy nhìn tôi chằm chằm. Tôi còn chưa kịp nói gì thì cụ già đã cất lời: “Con đang lo sợ môn thi ngày mai đúng không?”. “Sao cụ biết?” – tôi thốt lên ngạc nhiên, vì quả thực đó là môn tôi bị mất gốc và không ôn tập được gì. Cụ già cười hiền từ: “Vì sao ta biết không quan trọng, quan trọng là ta có cách giúp con thi tốt”.

Nói rồi cụ già lấy trong chiếc bị cói đeo bên vai ra hai cái gói nhỏ đưa cho tôi và bảo: “Mai vào phòng thi, lúc nào thấy bí, hãy mở cái gói xanh ra, nó sẽ giúp con làm bài dễ dàng”. “Vậy còn cái gói màu đỏ này thì sao?” – tôi hỏi rồi giơ cái gói còn lại lên. “Cái gói ấy con cứ giữ lại, đến khi nào thấy cuộc sống thật sự khó khăn, bế tắc thì hãy mở ra. Nhớ: chỉ mở khi nào con thấy cuộc sống thật sự khó khăn, bế tắc!” – cụ già nhắc lại rồi chào tôi và bước vội đi…

Hôm sau, vào phòng thi, đọc đề phát là tôi bí ngay. Chợt nhớ tới bảo bối của cụ già, tôi vội lấy cái gói màu xanh mở ra thì thấy hai con xúc xắc: con thứ nhất khắc các số 1, 2, 3, 4, con còn lại khắc các chữ cái A, B, C và D. Tôi tung 2 con xúc xắc lên, chúng xoay tít một hồi rồi dừng lại: con thứ nhất dừng ở số 1, con thứ hai dừng ở chữ B. Tôi lập tức khoanh tròn đáp án B cho câu số 1. Cứ thế, chỉ một loáng tôi đã làm xong bài thi… (more…)

Chuyện thôn lỡm

Thôn Lởm là thôn có tinh thần tự hào và lòng yêu thôn rất cao bởi bà con trong thôn luôn ưu tiên sử dụng những sản phẩm “Made in thôn Lởm”. Các doanh nghiệp của thôn Lởm cũng rất khéo léo lựa chọn những câu sờ-lâu-gần đánh vào lòng tự hào yêu thôn của bà con. Chẳng hạn như doanh nghiệp giày dép Bi-Đát (ăn theo thương hiệu Bi-tít và A-đi-đát) thì lấy sờ-lâu-gần là “Nâng niu bàn chân Lởm”; doanh nghiệp bao cao su Ô-Uế (ăn theo Ô-Kê) thì là “Nâng niu đàn chim Lởm”; doanh nghiệp băng vệ sinh Cô-Hồn (ăn theo Cô-Tếch) thì là “Nâng niu đàn bướm Lởm”; doanh nghiệp bồn cầu Tô-Hô (ăn theo Tô-Tô) thì là “Nâng niu dòng phân Lởm”…

Một trong những thương hiệu của thôn Lởm được bà con tin tưởng, tự hào nhất ấy là hãng quan tài A-Sẵn-Dồi của doanh nhân Ưng Hàng Phếch. Thôn Lởm đã từng phải trải qua thời gian dài nhập khẩu quan tài từ các thôn lân cận. Số lượng quan tài có hạn, thủ tục nhập khẩu lằng nhằng khiến cho quan tài khi ấy trở thành một mặt hàng cực kỳ khan hiếm, bà con muốn mua thường phải đặt trước vài tháng, và phải chấp nhận tình trạng “bia kèm lạc” – tức là để mua được quan tài thì phải mua thêm các gói dịch vụ đi kèm như chụp ảnh, kèn trống hay khóc mướn… (more…)

Chuyện ba người

Hôm trước tôi và hắn đang ngồi trà đá ở căng tin thì em Linh đi qua và liếc nhìn đắm đuối: tôi chắc chắn Linh nhìn tôi, còn hắn lại khăng khăng là Linh nhìn hắn.

Em Linh quê Quảng Ninh, rất xinh, thông minh, da láng mịn, ngực núng nính, mắt ướt gợi tình, bởi thế tôi và hắn đều thích. Chúng tôi thỏa thuận: Thằng nào tán được em Linh thì thằng ấy hưởng, thằng còn lại không được phép cay cú và phá đám; cạnh tranh một cách sòng phẳng, công bằng, văn minh trên tinh thần đoàn kết, tương thân tương ái.

Thế nên hôm tôi rủ Linh đi chơi, hắn còn cho tôi mượn con Dream Thái – vì con Wave ghẻ của tôi bữa ấy gặp trục trặc khó nổ máy, và lúc nổ máy được rồi thì lại khó tắt máy. Rồi hôm hắn đi chơi với Linh thì tôi lại cho hắn mượn quần vì quần bò của hắn bị rách. Thực ra quần bò rách vẫn là mốt, nhưng là rách đùi, rách gối thôi, chứ rách bẹn thì đi chơi với gái nó hơi bất tiện… (more…)

Lái ô tô đi tán gái

Dân tài xế thường gọi ô tô là “vợ hai”, hắn thấy so sánh thế không đúng lắm, bởi ô tô mang đến sự phấn khích, sảng khoái, còn vợ – dù là vợ hai – thì chủ yếu cũng vẫn là gây ra sự ấm ức, phiền toái; ô tô cho ta cưỡi lên, ngoan ngoãn để ta điều khiển, còn vợ thì cưỡi lên đầu lên cổ ta, và muốn ta ngoan ngoãn để vợ điều khiển.

Với hắn, ô tô giống như mối tình đầu hơn: Khi cầm chiếc chìa khóa xe trong tay, hắn lâng lâng như một cậu thanh niên lần đầu tiên được nắm tay bạn gái; khi mở cửa xe và rón rén ngồi lên ghế lái, tim hắn đập thình thịch như lúc mở cánh cửa phòng nhà nghỉ, dắt cô ấy vào, bẽn lẽn ngồi bên chiếc đệm êm thơm thơm phủ ga trắng muốt; tay hắn chạm vào vô lăng rụt rè như chạm vào đường cong bờ vai nàng trần trụi… Rồi khi hắn đưa chiếc chìa khóa dài dài, đen đen, cưng cứng lại gần khe ổ khóa và ấn “sụt” một phát, thì cảm giác không gian như ngừng lại: Chiếc xe rung rên đê mê. Hắn nhấp nhấp đều đặn… chân ga, mỗi cú nhấp là một lần chiếc xe rú lên mãnh liệt.

Hắn có được chiếc xe ô tô đầu tiên của cuộc đời một cách thật tình cờ: Chả là chú Bim hay mua lợn giống của mẹ hắn. Chú thường mua chịu, nuôi lớn, đến khi xuất chuồng và bán có tiền thì mới trả. Nhưng vừa rồi dịch tả, lợn chết hết cả, chú Bim vỡ nợ, mẹ hắn qua đòi tiền, chú bảo: “Em còn mỗi cái ô tô, chị mang về cho cháu nó đi”. Lúc bàn giao xe cho hắn, chú Bim đầy vẻ tiếc nuối, nói: “Cái xe này với chú là vô giá, vì nó là xe ông nội chú đã chở bà nội chú tới bệnh viện đẻ bố chú”. (more…)

Quảng Cáo

hoc tieng anhdoc truyen cuoi
doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...