hoc tieng anh
Loading...
loading...

Hai đứa quỷ

Chân trời phía tây đỏ rực như quả cam Tàu, khác chỗ là cam Tàu để cả tháng vẫn đỏ, còn phương tây thì chỉ lát nữa thôi sẽ tối sầm, nhường chỗ lại cho màn đêm u tịch. Trên cái nền trời đỏ rực ấy cắt hình rõ rệt những chiếc cột điện lêu nghêu, khẳng khiu như những cây thánh giá. Liên quan quá: nhắc đến thánh giá, người ta sẽ nhớ đến Chúa, sẽ gọi tên Chúa; còn nhắc đến cột điện, người ta sẽ nhớ tới thông báo tiền điện tháng vừa rồi, và người ta cũng há mồm, trợn mắt mà kêu: “Ôi Chúa ơi!”.

Sẽ là một chiều êm ả như ru với văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng và tiếng muỗi vo ve bay lượn bên tai nếu như không có tiếng nhạc, tiếng ồn ào dập dờn từ phía nhà văn hóa theo gió xuôi về khiến cái chợ huyện trở nên lao xao, huyên náo. (more…)

Chuyện nghành phò

Chỉ cần nghĩ lại quãng thời gian ấy thôi, là tôi đã thấy rùng mình rồi…

Đó là thời điểm mà cả làng tôi chỉ có độc nhất một quán phò của lão Nhồn, bởi thế nên lão tha hồ hách dịch, chèn ép, coi thường khách: lão tuyển về những em phò hết đát, sùi mào gà, giang mai, hoa liễu, bệnh tật đầy mình; khách đến quán từ trưa nhưng phò trục trặc, delay đến chiều mới được đá; lão thản nhiên tăng giá mà không cần quan tâm đến phản ứng của khách ra sao; lão xây tụ điểm cho chị em phò giải trí, vui chơi, rồi chi phí xây dựng ấy lão cũng tính luôn vào giá…

Khi phò thủ chúng tôi kêu giá đắt quá, lão bảo: “Đắt thì đừng đá phò, ngồi nhà xóc lọ cho tiết kiệm”. Vậy là chúng tôi im. Bởi với những phò thủ lương thiện và chân chính như chúng tôi thì “Tiền có thể không có nhưng phò không thể không đá”: quen đá phò rồi mà giờ bắt ngồi xóc lọ thì khác nào quen dùng điện rồi giờ bắt thắp đèn dầu? Quen nằm điều hòa giờ bắt dùng quạt mo phe phẩy? (more…)

Truyện cười vui nhất trong tuần ( P 115)

Các truyện cười vui nhất trong tuần tổng hợp phần 115 : Bia ôm , Khuyễn mãi đặc biệt , Chân trời rất béo, lại trắng…

Chân trời rất béo, lại trắng…

Cô giáo hỏi: Em nào nghĩ rằng trời có chân?

– Thưa cô, em còn biết chân trời rất béo, lại trắng…

– Sao em biết?

– Vì tối qua em nghe bố em nói với mẹ em… (more…)

Diễn biến Avengers: Endgame

Câu truyện bắt đầu khi Ironman Tony Stalk bị kẹt ngoài không gian, những nỗ lực kết nối với Trái Đất và Avengers gần như vô vọng. Thì bất ngờ, có một người rực sáng màu vàng bay tới và mở cửa phi thuyền giải cứu Tony. Đó không ai khác chính là… nhân viên điện lực EVN.

Anh nhân viên thu tiền điện đưa cho Tony hóa đơn điện tháng Tư và Tony hoảng hốt nhận ra số tiền điện của Tập đoàn Stalk đã tăng gấp 3 lần trong khi giá điện chỉ tăng 8%. Tony thắc mắc với nhân viên EVN thì được anh cho biết anh làm đúng trách nhiệm được giao, việc này anh không biết, nếu có khiếu nại gì thì mời anh khiếu nại lên cấp cao hơn, nhân viên thu tiền điện không chịu trách nhiệm. Và trước khi đi, anh nhân viên EVN còn quay lại chốt thẳng vào mặt Tony không trượt cái nào: CHÚNG TÔI LÀM ĐÚNG QUY TRÌNH.

Tony bưng mặt khóc và gần như tuyệt vọng. Anh viết 2 chữ ENDGAME lên tờ hóa đơn và buông xuôi tất cả….

-Kết thúc –

-st-

Cụ ông tiên tri

Cách đây rất lâu rồi, có một cụ ông qua đường ghé vào nhà mình xin nước uống. Thấy con bé lớn nhà mình đang chổng mông lau chùi dưa leo ngoài vườn, cụ gật gù, bảo: “Nốt ruồi ở ngực thế kia, lớn lên chắc chắn sẽ làm diễn viên, được tổ nghề phù hộ lắm! Người ta đóng cả chục phim, mỗi phim vài chục tập vẫn chưa nổi, nhưng con bé này chỉ một phim thôi, và phim có vài phút thôi, đã vang danh toàn cõi”. Mình hoài nghi: “Cụ có chắc không? Vì con bé này nhà cháu nó đãng trí, hay quên lắm, nó không nhớ được thoại đâu, thế thì làm diễn viên sao được?”. Cụ cười, trấn an: “Yên tâm! Phim cháu đóng không cần thoại, chỉ há mồm kêu “Á á” với “Ư… ư” thôi”. (more…)

Thực trạng phim Ấn Độ

Từng là một cường quốc hàng đầu về xuất khẩu phim, nhưng hiện tại, Ấn Độ đang mất dần vị thế của mình. Phim Ấn Độ hiện nay không khác gì dưa hấu với khoai lang của bà con nông dân Việt Nam: làm ra nhiều nhưng bán không được. Tuy nhiên, trong khi bà con nông dân Việt Nam hàng năm vẫn được những tổ chức từ thiện đứng ra giải cứu nông sản thì các nhà sản xuất phim Ấn Độ mãi chưa thấy tổ chức nào đứng ra giải cứu phim giúp họ.

Trước tình hình nguy cấp ấy, ngài Xi-lip-văng-đi, Giám đốc của ẤFC – Trung tâm sản xuất phim truyền hình Ấn Độ – đã tổ chức một cuộc họp khẩn để tìm ra nguyên nhân và giải pháp…

“Theo em, nguyên chính là do cách làm phim của chúng ta hiện nay đã quá lạc hậu – vị phó giám đốc trung tâm nói bằng giọng trầm ngâm – việc lạm dụng kỹ thuật sờ-lâu-mâu-sần khiến cho tốc độ phim rề rà, chậm chạm; việc chọn diễn viên chỉ dựa vào body sáu múi mà không chú trọng đến kỹ năng đóng khiến cho mạch phim thiếu hấp dẫn. Em đề xuất đầu tư mạnh hơn về kịch bản, thoại phải thật sắc, phải mua máy quay, đèn, âm thanh, ánh sáng, trường quay và phục trang xịn nhất, gửi những đạo diễn trẻ tài năng nhất sang Mĩ học hỏi nâng cao trình độ”. (more…)

Vào rạp để làm gì?

Hôm qua tại Trung tâm chiếu phim có một đôi tình nhân trẻ đã bị những người xếp hàng mua vé lườm cháy má, nguyên nhân vụ việc diễn ra như sau:

Bước vào quầy, cặp đôi này nói với cô bán vé:

– Chị cho bọn em một cặp vé ghế đôi ở hàng đầu nhé!

– Ghế đó gần màn ảnh, ít ai ngồi ở đó lắm, không nhìn thấy gì đâu các em ạ! – Nữ nhân viên bán vé khuyên

– Không… không quan trọng đâu chị – Anh chàng ấp úng

– Bọn em vào rạp chiếu phim để nghe nhạc thôi mà. – Cô gái đỏ mặt chữa thẹn thêm

Nỗi lo của gà và bò mùa thi cử

Một anh học trò ngồi học ra rả suốt đêm.

Con bò nằm nghe than thở với gà:

– Anh ta bắt đầu đi thì thì mày chết, anh ta thi đỗ thì tao chết. (Ý nói đi thi thì làm gà cúng tổ tiên, thi đỗ thì làm bò ăn khao).

Con gà cười đáp:

– Không việc gì đâu! Tôi biết nó học như anh, nó viết như tôi. Nhất định không dám vác lều chõng vào trường thi đâu mà lo!

Truyện cười vui nhất trong tuần ( P 114)

Các truyện cười vui nhất trong tuần tổng hợp phần 114 : Nụ hôn đầu , Tài diễn xuất , Hai trong một

Hai trong một

Một cô gái vào hiệu ảnh:

– Anh chụp cho tôi một tấm ảnh chân dung vừa đẹp, vừa chân thật.

Người chụp ảnh lưỡng lự nhìn cô gái, rồi nói:

– Ở trường hợp của cô, chỉ nên chọn một trong hai điều đó thôi. (more…)

Nhật ký đi tù

Sáng nay vào nhập buồng, thấy mấy anh tù cùng phòng ngồi thành hai hàng, làm mình cứ tưởng đang đi họp fan, mình tươi cười giơ tay vẫy vẫy giống anh Tuyền về thăm Hưng Yên bữa trước, thế là bị các anh xông tới đấm không trượt phát nào.

“Tao cho chúng mày hai ngày để xin lỗi tao” – là mình nghĩ thế thôi, chứ còn mấy cái răng, phải giữ để nhai cơm, trong này đâu có cháo hay sữa mà hút đâu.

Đánh xong, anh đại bàng của buồng lại bắt mình đi rửa hố xí. Ở nhà là giờ mình đang lai-chim đây, thế mà ở đây mình lại đang lai lưng cọ bồn cầu thế này.

Đêm, cả phòng đã ngủ hết, chỉ còn mình vẫn thức vì toàn thân đau nhức, mấy ngón tay sưng húp, rụng rời, như sắp gãy đến nơi, kiểu này chả biết ra tù còn múa quạt nổi nữa không.

Lúc hỏi cung, thấy mình khóc, nhiều người chê mình yếu đuối, nhưng không phải thế, mình khóc vì thương các fan của mình: giờ các em đang trong giai đoạn chuẩn bị ôn thi lên lớp 6, không có mình, các em lấy đâu ra những clip ý nghĩa, đầy tính nhân văn để giải trí sau những giờ học hành căng thẳng? Rồi còn các cháu nhỏ mẫu giáo, không có clip của mình, liệu chúng có chịu ăn cơm, ăn cháo? (more…)

Quảng Cáo

hoc tieng anhdoc truyen cuoi
doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...