Home » Võ Tòng Đánh Mèo (Page 2)

Category Archives: Võ Tòng Đánh Mèo

Nhật kí bà mối

Ngày… tháng… năm…

Tuần trước giới thiệu cho con bạn một anh tuổi Tuất. Con bé này cứ nhất định phải là giai tuổi Tuất thì nó mới chịu, chả vì mê tín, hợp tuổi, hợp mệnh gì, mà chỉ bởi nó thích ăn thịt chó. Hôm gặp anh tuổi chó ấy, thấy con bé cũng có vẻ ưng, cười nói, chuyện trò với nhau khá hợp, tưởng ngon rồi, ai ngờ vài bữa sau nó gọi cho mình, giọng bực bội: “Mày nghĩ sao mà giới thiệu cho tao cái thằng dê cụ và thiếu đứng đắn vậy hả? Mới buổi đầu hẹn hò mà nó đã đòi ôm hôn rồi quờ quạng lung tung cả! Loại mất dạy!”. Mình dịu giọng: “Tao biết đâu! Nhìn bên ngoài ai chả nghĩ hắn ta nghiêm túc, đàng hoàng! Thôi, mai qua nhà tao, tao đưa đi gặp một anh khác, cũng tuổi Tuất, đảm bảo tử tế, lịch sự!”. “Mai không được rồi, tuần sau vậy nhé! Vì tao đang đi nghỉ dưỡng trên Tam Đảo!”. “Mày đi với ai?”. “Thì với cái thằng tuổi Tuất đó chứ ai! Cái thằng trông gầy gầy mà khỏe phết mày ạ! Vần tao mấy trận lên bờ xuống ruộng từ sáng đến giờ! Thôi, tao cúp máy nhé, hắn lại đang gọi tao vào làm trận nữa kìa! Hí hí”… (more…)

Cướp vợ

Tôi người miền xuôi, nhưng lại chơi với một thằng trên miền núi, tên nó là Cờ Sặc, người ở bản Cờ Su.

Cờ Sặc kể rằng thanh niên bản nó mà ưng em nào thì khỏi cần tán tỉnh, chỉ cần rình mò, nấp trong bụi cây ven rừng, quãng vắng vắng, chờ em ấy một mình đi qua là lao ra cướp vợ, rồi lôi tuột vào trong rừng động phòng, à nhầm, động rừng luôn! Động xong mà ưng thì bảo cha mẹ mang sính lễ, trâu bò qua xin cưới hỏi, còn không ưng thì chỉ việc xách con gà đến coi như đền bù, vậy là xong! (more…)

Thần tượng của bạn tôi

Mark Zuckerberg – ông chủ của Facebook – là người thành công và có tầm ảnh hưởng toàn cầu, tuy nhiên Mark chỉ thường xuyên mặc chiếc áo màu thun xám vì không muốn phải mất thời gian bận tâm suy nghĩ xem hôm nay sẽ phải mặc gì, nhờ vậy, Mark có thể dồn toàn tâm toàn ý cho công việc. Mark còn có khả năng ngồi lì bên chiếc máy tính trong phòng làm việc liên tục mấy ngày liền mà không cần ra ngoài… (more…)

Những cái nhất của 2016 (P1)

Người có nhiều con cháu nhất

Tôi đã nghĩ rằng danh hiệu này khó thoát khỏi tay cụ Dim. Cụ Dim năm nay 90 tuổi, sống bằng nghề thuyền chài, nên mọi người hay gọi là cụ Dim chài. Cụ Dim chài không giàu – vì giàu thì việc quái gì phải làm thuyền chài, cũng không quá đẹp zai, ấy vậy mà chả hiểu sao gái cứ bu lấy cụ. Đến thời điểm hiện tại, cụ đã có khoảng gần hai chục vợ – nói “thời điểm hiện tại” là bởi có mấy đám đang theo đuổi và chờ cụ nhận lời, nên số lượng nhiều khả năng sẽ phải cập nhật trong thời gian tới. (more…)

Vợ tôi học lái xe

Vợ tôi thi đỗ và chuẩn bị được cấp bằng lái ô tô, dù là sau tới 5 lần thi lại lý thuyết và 8 lần thi lại thực hành, thì với tôi, đó vẫn là cái tin sốc nhất trong năm. Sốc đến nỗi dù ngày mai, báo chí có đưa tin là danh ca Chế Linh chuẩn bị phát hành album nhạc thiếu nhi mang tên “Mười năm tình cũ”, hay các tiến sĩ sử học có đưa ra kết luận rằng trùm giang hồ Năm Cam và nhà văn Nam Cao là hai chị em khác cha khác mẹ, thì tôi cũng vẫn thấy những cái tin ấy quá tầm thường và dửng dưng, mặc kệ… (more…)

Chuyện tình nàng sơn nữ tên tờ-rinh

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. Tờ-Rinh đi bới khoai ngoài rẫy, chả cần phải dùng cuốc thuổng đào xới, chỉ cần vén váy, những củ khoai to và dài đã tự động rẽ đất ngỏng lên; Tờ-Rinh đi bẻ ngô trên nương, chả cần vạch thân rẽ lá, chỉ cần mặc áo hở cổ show vòng một hững hờ, là những bắp ngô cứng ngắc, râu tóc lòa xòa đồng loạt ngóc đầu lòi ra đợi chờ đôi bàn tay Tờ Rinh sờ tới. Tờ-Rinh đi tắm suối, chưa cần bước xuống nước, chỉ mới mặc bikini đứng trên bờ thôi, thì đám cá chòi cá chuối tròn nần nẫn, đen sì sì chả biết ở đâu ngửi thấy mùi thơm đã ùn ùn ngoi tới…

Rồi một ngày, Tờ-Rinh dẫn người yêu về nhà ra mắt. Một sự kiện thật đáng vui mà chả hiểu sao ông nội Tờ-Rinh lại cứ buồn hiu hắt. Ông nội Tờ Rinh là người cao tuổi nhất bản này. Hồi bé, ông hay chơi cùng lũ bạn ở chỗ gốc cây bưởi đầu người (gọi là “bưởi đầu người” vì quả nó to như đầu người). Giờ, lũ bạn ông gần như chết hết rồi, cây bưởi đầu người cũng chết rồi, mà ông vẫn chưa chết. Dân bản quan tâm, gặp ông, thường lễ phép hỏi thăm: “Bao giờ ông chết?”. Ông cười đầy ưu tư, bảo: “Đợi cái Tờ Rinh cháu gái tôi lấy chồng xong đã!”. (more…)

Chuyện ngáo đá

Đám đông quây kín một góc phố và đồng loạt ngửa cổ lên hóng: trên mái ngói cao chênh vênh, một cô gái có dấu hiệu bị ngáo đá đang đứng uốn éo, cào cấu, tự xé quần xé áo. Mỗi lần xé được một mảnh, cô lại ném tung lên trời, cười khằng khặc, rồi hét: “Ta là nàng tiên cá! Ta là nàng tiên cá!”. Mấy lần bị mất thăng bằng, cô loạng choạng xém ngã!

Phải có ai đó lên cứu cô ấy chứ? Bởi ở độ cao như thế mà ngã xuống: nhẹ thì gẫy chân, nặng thì chấn thương cột sống hoặc thậm chí tử vong. Ấy vậy nhưng đám đông phía dưới vẫn bình thản ngước lên chỉ trỏ, giơ điện thoại lên quay như đang xem sexshow bên Thái, thi thoảng lại có những gã trai bật lên cười sảng khoái. Ôi! Cái xã hội thừa thãi sự vô tâm mà khan hiếm tình người! (more…)

Thiên tính không bằng trời tính

Tôi vay chạy, dành dụm mãi được tí vốn, và quyết định khởi nghiệp bằng cách thuê địa điểm, mở một cửa hàng kinh doanh.

Tôi đã đi khảo sát khắp các phố và cuối cùng thuê một cửa hàng ở đối diện một tòa nhà cao tầng rất to. Tòa nhà này là trụ sở của một tập đoàn lớn, nhân viên toàn những người lịch sự, lắm tiền, nên nếu tôi mở quán hải sản ở ngay đối diện tòa nhà ấy thì chắc chắn sẽ thu hút được nhân viên của tập đoàn đó sang ăn. (more…)

Đờ mờ

Thằng bạn tôi ước mơ trở thành phi công, để được sải cánh bay trên bầu trời mênh mông, phiêu du cùng những áng mây bềnh bồng, nhưng quả thực tôi thấy cái ước mơ của nó rất viển vông…

Viển vông là bởi có lần, tôi và nó đi chơi về, ngang qua cái nhà tắm chỗ góc vườn nhà bà Hường, chúng tôi nghe tiếng dội nước ào ào, và đoán là bà Hường đang tắm. Hai thằng thèm quá, bàn nhau trèo lên cây xoan um tùm bên hông nhà tắm để ngó trộm. Nó trèo trước, tôi trèo sau, vừa trèo, tôi vừa ngước lên, thấy nó ở trên cứ nhắm tịt mắt lại, tôi hỏi: “Sao thế? Sợ con ma vú dài à?”. Nó bảo: “Không! Tao sợ độ cao!”. Tổ sư! Trèo cây xoan sợ độ cao, vậy mà ước mơ làm phi công. Nó trèo cây xoan nó nhắm mắt lại thì không sao, chứ lái máy bay mà nhắm mắt thì may ra chỉ có hãng hàng không IS Airline là dám thuê nó lái! (more…)

Đại dịch ỉa chảy

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt đầu lan đến cái cơ quan này. Trớ trêu thay, nạn nhân bị nhiễm bệnh đầu tiên lại là ông giám đốc – người đứng đầu cơ quan. Cái này thực ra cũng không khó hiểu lắm, bởi các cụ có câu “bệnh vào từ mồm”: tức là mình ăn tạp, ăn bừa bãi, ăn bậy bạ, thì mình chịu vạ, chịu rước bệnh vào thân thôi – trừ bệnh lậu và giang mai ra thì có vẻ như câu nói này của các cụ đúng với hầu hết các bệnh, và đặc biệt bệnh ỉa chảy thì lại càng tuyệt đối đúng!

Thấy bệnh tình của mình mỗi lúc một tệ hơn, ông giám đốc mới nhăn nhó ôm bụng đi vào phòng của phó giám đốc và dặn dò:

– Anh chắc phải nghỉ vài hôm để dưỡng bệnh, trong thời gian anh nghỉ, cậu thay anh điều hành công việc ở cơ quan mình nhé! (more…)

Quảng Cáo

doc truyen cuoi

Tiền mua sữa cho con

Lien He Quang Cao

loading...