Home » Võ Tòng Đánh Mèo (Page 2)

Category Archives: Võ Tòng Đánh Mèo

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Loading...
loading...

World Cup và thịt gà

Tôi nhớ không nhầm thì đó là World Cup Italia 90 – năm tôi lên 8 tuổi. Một hôm, lúc chui vào vườn nhà chú Huy để vặt trộm ổi, tình cờ tôi thấy bố tôi cùng mấy người nữa đang hí húi, lén lút thịt gà chỗ góc vườn. Nghe bố cùng mấy người ấy nói chuyện thì tôi biết là họ thịt gà để đêm xem World Cup. Hồi ấy nhà tôi – cũng như hầu hết các nhà khác trong làng – còn đói lắm, cơm phải độn khoai lang, ăn cùng nước mắm, thi thoảng mẹ bắt được con cá, con tôm ngoài đồng thì tôi mới có được tí chất tanh. Thế nên nghĩ đến cảnh được ăn thịt gà, dãi tôi đã chảy ứa ra. (more…)

Ký ức world cup

World Cup USA 94 là năm tôi 12 tuổi. Khi ấy, nhà tôi là một trong 3 nhà đầu tiên có tivi trong làng, nên mọi người đến nhà tôi xem World Cup rất đông. Tôi nhớ đêm đó, trong lúc mọi người đang cổ vũ náo nhiệt trong nhà, thì tôi buồn đái quá nên chạy ra vườn giải quyết. Vườn nhà tôi thì sát ngay vườn nhà cô Tuyết, chỉ cách mỗi cái giậu tre. Lúc đái, tôi thấy cái giậu tre cứ rung rung. Tôi lạ quá, ngó sang, thì thấy cô Tuyết đang bám vào giậu tre, chổng mông lên, phía sau cô là bóng một người đàn ông. Lúc đầu, tôi tưởng là chú Khánh – chồng cô Tuyết, nhưng không thể, bởi chú Khánh đang ngồi xem bóng đá trong nhà tôi cơ mà. Nhìn kỹ lại, hóa ra là bác Hùng. Bác Hùng đang áp sát mông cô Tuyết, hình như bác đang khó chịu cái gì đó thì phải, bởi tôi thấy bác không đứng yên mà cứ ngọ nguậy, uốn éo như con sâu đo.

Tôi thò cổ sang hỏi: “Bác Hùng làm gì đó?”. Bác Hùng giật mình, đưa ngón tay lên mồm “Suỵt!” phát rồi nói thều thào: “Bác ngồi xem bóng đá mỏi lưng quá nên ra tập thể dục tí”. Tôi cũng không nói gì, chỉ chào cô, chào bác rồi đi vào. Và tôi cũng chả nghi ngờ gì cả, chỉ thấy hơi lạ thôi, bởi cởi trần tập thể dục thì tôi gặp nhiều rồi, chứ cởi truồng tập thể dục như bác Hùng thì mới là lần đầu tiên tôi thấy. World Cup năm đó, với tôi, là World Cup kỳ lạ nhất! (more…)

Hai đứa trẻ

Tiếng kèn đám ma ở cuối làng văng vẳng, nỉ non theo gió xuôi về khiến cái chợ huyện nhỏ vốn đã buồn tẻ và ủ ê lại càng thêm phần não nề, thê thảm. Chân trời phía Tây đỏ rực như quả cam Tàu, khác một chỗ là cam Tàu để cả tháng vẫn đỏ, còn phương Tây thì chỉ lát nữa thôi sẽ tối sầm, nhường chỗ lại cho màn đêm liêu tịch. Trên cái nền trời đỏ rực ấy cắt hình rõ rệt mấy cái cột điện cao thế dây rợ nhằng nhịt, mấy tòa nhà lổm nhổm, to nhỏ, lớn bé nhấp nhô, rồi cả mấy cái cột ăng-ten lèo khoèo ngắc ngư theo gió. Nhà nào không có cột ăng-ten thì sẽ có một cái chảo ngửa lên trời để thu sóng, cũng toàn là chảo Tàu cả, chỉ xem được mấy kênh quảng bá không mất tiền, chứ đến dịp World Cup hay Euro là biết nhau ngay. Rõ ràng cũng cái kênh đó, vừa mới đó còn xem ngon lành, thế mà đến giờ bóng đá mở ra thì nó hiện lên dòng chữ: “Bạn không thể xem kênh này vì bạn dang dùng chảo Tàu, chảo lậu. Muốn xem, hãy bỏ tiền ra mua chảo xịn”.

Sẽ là một chiều êm ả như ru với văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng và tiếng muỗi vo ve bay lượn bên tai nếu như không có mấy cái xe máy rú ga inh ỏi, vèo vèo lạng lách từ con đường trong làng phóng ra. Xe nào cũng chở ba chở bốn, toàn mấy đứa nhãi ranh mới lớn, mắt xanh mỏ đỏ, vừa đánh võng vừa hú hét và cười sằng sặc như một lũ tâm thần. Và cũng sẽ là một chiều êm ả như ru nếu không có cái tiếng kèn trống đám ma vẫn đang ê a, réo rắt bên tai. Liên vừa đếm đếm, kiểm kê lại hàng, vừa hỏi An: (more…)

Giúp vợ thằng bạn

Hồi sinh viên, tôi ở trọ cùng với một thằng bạn. Có lần tôi về phòng, thấy nó đang khóc sụt sịt, hỏi có chuyện gì, nó bảo là chị gái nó bị ung thư vú, bệnh viện ở quê bảo phải cắt bỏ, chị nó không muốn cắt nên đã chuyển lên bệnh viện trên Hà Nội này chữa trị. Chị nó vừa nhập viện rồi, chiều nay bác sĩ sẽ khám rồi mới kết luận là có giữ được vú hay không. Giờ nó phải ra viện với chị, và nó nhờ tôi chiều đi học hộ nó (vì chiều hôm ấy có tiết Thống kê của ông thầy giáo rất ghê, ông ấy điểm danh đứa nào nghỉ quá số buổi là chỉ có thi lại chứ đừng hòng quà cáp, xin xỏ được, mà nó thì đã nghỉ đủ số buổi rồi, không nghỉ thêm được nữa).

Tôi thấy nó vậy thì thương lắm, nhưng cũng đành lắc đầu, bảo: “Chiều nay là giỗ đầu bác ruột tao, tao phải qua phụ làm cơm cúng, chứ phận con cháu mà cứ đến bữa mới tới rồi ngồi vào ăn thì ngại lắm, chắc tao không đi học hộ mày được”. (more…)

Mất trinh vì World Cup

Tôi hồi đó đang là sinh viên năm thứ hai, còn nguyên kiện nguyên đai, đẹp trai, chưa yêu ai. Hôm ấy, tôi đang nằm một mình trong phòng trọ để chuẩn bị xem World Cup thì chị chủ nhà gõ cửa, thò cổ vào, bảo: “Lên xem hộ chị cái tivi với, chả hiểu sao tự nhiên chỉ nghe được mỗi tiếng mà không thấy hình”. Chị đã nhờ vậy thì tôi không tiện chối từ, đành lẽo đẽo theo chị lên nhà.

Nói qua một chút về chị chủ nhà: Chị hơn tôi khoảng chục tuổi, mới ly dị chồng được vài năm, chưa con cái gì, đang ở một mình trong căn nhà 3 tầng ngay sát khu trọ tôi. Có lần tôi hỏi sao chị lại ly dị, chị kể: “Vì chồng chị có cái bệnh sợ máu, cứ thấy máu là ngất. Ngay cái đêm tân hôn ấy, xong việc phát, thấy vệt máu trinh trắng của chị loang trên ga, lão đã lăn đùng ra ngất xỉu luôn!”. Tôi thắc mắc: “Thì chỉ mỗi lần đầu thôi mà, những lần sau đâu có nữa đâu mà sợ?”. Chị thở dài, bảo: “Chị bị rong kinh, kinh nguyệt không đều, mỗi đợt thường kéo dài cả tháng”. (more…)

Ân nhân

Bữa đó, tôi đang giặt quần áo cho vợ tôi ngoài giếng thì có thằng em – chắc đang định cầu hôn bạn gái – đến tận nhà nhờ tôi đưa nó đi mua nhẫn. Tôi dù rất muốn giúp nó nhưng cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu: “Vợ anh quy định là muốn đi đâu phải xin phép vợ trước một tuần. Không ai đến đột xuất mà đòi rủ được anh đi đâu, kể cả bố vợ anh”. Thằng em nghe thế thì vẫn cứ tha thiết cầu khẩn, nài nỉ. Nhìn nó, tôi như thấy lại được chính tôi của cái thuở ngày xưa dại khờ: đầy khát khao và ham muốn lấy vợ. Chợt thấy thương nó quá, tôi đành chậc lưỡi: “Thôi được rồi, vì mày, anh sẽ liều một phen. Mày hẵng cứ nấp ra ngoài cửa kia, để anh tính kế xem sao”. (more…)

Thằng bạn tôi

Tôi là thằng khá cẩn thận, trong ví lúc nào cũng thủ sẵn một chiếc bao cao su để lúc khẩn cấp là có cái dùng, nhưng nếu so về độ cẩn thận thì tôi vẫn phải gọi thằng bạn tôi là cụ: vì trong ví nó không chỉ có bao cao su, mà còn cả thuốc tránh thai nữa. Tôi hỏi: “Có bao cao su rồi còn cần thuốc tránh thai làm gì?”, nó bảo: “Phòng khi bao thủng”. Tôi cười, rồi lại hỏi: “Thế mày không sợ trường hợp vừa bao thủng vừa gặp con bé nó nhờn thuốc à?”. Nó bảo: “Không, vì tao xuất ngoài mà”. Cẩn thận vậy nên một trong những tiêu chí của phụ nữ khiến nó thích thú nhất không phải là vòng 1, chả phải vòng 3, mà lại là “đã đặt vòng”.

Mặt sau điện thoại của nó có dán một tờ giấy ghi số điện thoại của vợ, bố mẹ vợ, bố mẹ ruột, anh em ruột, tóm lại là cả họ nhà nó. Tôi biết nó ghi vậy là để nhỡ điện thoại có mất thì người nhặt sẽ biết mà mang trả, nhưng tôi không hiểu là tại sao phải ghi nhiều số thế. Tôi hỏi thì nó bảo: “Ghi một số sợ lúc người ta gọi số đó lại bận hoặc tắt máy, nên cứ ghi cả họ vào cho yên tâm, vì trường hợp cả họ cùng tắt máy là rất hiếm”.

Khi mua nhà cũng vậy, nó nghiên cứu, tính toán cẩn trọng, và cuối cùng, quyết định chọn mua căn chung cư có một vị trí mà theo nó là cực kỳ đắc địa: phía Đông giáp hồ nước, phía Tây giáp vườn cây, phía Nam giáp bệnh viện, phía Bắc giáp nghĩa trang. Tôi hỏi sao lại chọn như thế, nó bảo: “Giáp hồ nước là để nếu chung cư cháy thì trèo lên tầng thượng nhảy xuống hồ; giáp vườn cây để nếu hồ cạn nước thì trèo ngọn cây đu xuống; giáp bệnh viện để nếu đu cây xuống bị ngã chấn thương thì đưa vào viện cấp cứu luôn; giáp nghĩa trang để nếu chấn thương nặng quá không qua khỏi thì đưa ra nghĩa trang chôn luôn”. (more…)

Những câu hỏi của con trai

Hôm ấy, đột nhiên con nhóc nhà mình hỏi: “Bố ơi, tại sao lúc đi ngủ, con nằm ở giữa hai bố mẹ, mà sáng dậy, con lại cứ bị đẩy vào góc trong vậy?”. Mình sững người, chợt nhận ra con đã đủ lớn để được nghe một câu trả lời nghiêm túc của những bậc làm cha làm mẹ về cái vấn đề tế nhị này, vậy nên mình dắt nó ra ban công, chỉ vào ông mặt trời, bảo: “Cũng giống như ông mặt trời thôi con, lúc đi ngủ, ông ấy lặn xuống, khuất dưới rặng cây này, nhưng sáng hôm sau ngủ dậy, ông ấy lại mọc lên từ cái mặt hồ đằng kia. Đến ông mặt trời còn bị như vậy, thì con là trẻ con, làm sao tránh khỏi”.

Rồi hôm sau, nó chạy từ nhà cô Hạnh bên hàng xóm về, chắc vừa nhìn được cái gì lạ lắm ở bên đó, nên nó hỏi: “Sao ti cô Hạnh to, mà ti mẹ lại bé thế hả bố?”. Mình thở dài, bảo: “Bố chưa được nhìn ti cô Hạnh, nên không biết to cỡ nào, nhưng cuộc đời rất công bằng con ạ: cô Hạnh ti to thì sẽ bé cái khác, mẹ ti bé thì sẽ có cái khác to”. Nó nghĩ một lát rồi reo lên: “Đúng rồi! Cô Hạnh ti to nhưng bụng rất bé. Mẹ ti bé nhưng bụng rất to”. (more…)

Bảo bối của sư phụ

Các sếp ở trên vừa đưa về sở thú chỗ tôi một con hà mã. Theo các tiến sĩ hà mã học hàng đầu của Việt Nam thì đây là giống hà mã quý hiếm, được nhập khẩu nguyên con từ khu đầm lầy Nam Mỹ, trên thế giới hiện nay chỉ còn sót lại đúng ba con: một con đực đang được nuôi ở sở thú chỗ tôi, một con cái đang được chăm sóc tại khu bảo tồn động vật Châu u, và một con bê-đê đang ở đâu không rõ.

Các sếp yêu cầu sở thú chỗ tôi chăm sóc con hà mã thật chu đáo theo chế độ đặc biệt: ngày phải tắm cho nó hai lần bằng nước nóng – vì nó quen với khí hậu ấm vùng Nam Mỹ, nếu tắm nước lạnh nó rất dễ bị cảm cúm, ho có đờm và sổ mũi; Cỏ cho nó ăn cũng phải là cỏ nhập ngoại, mấy trăm nghìn một thùng, mỗi bữa nó xơi mấy thùng, toi cả triệu bạc. Tất nhiên, tiền là do trên rót xuống, chả phải của chúng tôi, nhưng nhìn nó ngốn tiền ừng ực giống như một gã bợm nốc bia hơi trong một chiều trời nóng nực mà tôi xót xa muốn đứt từng khúc ruột.

Tôi thấy khá kì quặc: vợ tôi đôi ba ngày mới tắm một lần còn được, tại sao cái con vật xấu xí này lại phải tắm hai lần mỗi ngày? Trâu bò quanh đây lâu nay vẫn ăn cỏ thường mọc đầy ngoài đường, vẫn khoẻ re, cớ gì phải tốn tiền nhập cỏ ngoại cho cái thứ hà mã đần độn như thế? Nghĩ vậy nên tôi lệnh cho nhân viên tuần chỉ tắm cho con hà mã ấy một lần, và cho nó ăn bằng thứ cỏ dại cắt ngoài vườn… Và mọi việc vẫn ổn, chả sao cả! Còn tôi, nhờ ăn bớt được tiền nhập cỏ, nên mỗi ngày, tôi đút túi cả triệu bạc ngon lành…

Nhưng rồi đùng một cái: con hà mã lăn ra chết. Và sự cố này, tất nhiên, khiến tôi vô cùng lo sợ: lo là lo các sếp ở trên biết chuyện sẽ phiền phức; còn sợ là sợ sẽ mất đi cái khoản tiền triệu vẫn đều đều hàng ngày chảy vào túi tôi… (more…)

Chuyện cái tivi

Tôi nhớ không lầm, thì đó là vào những năm 1990, cả làng tôi chỉ có đúng hai cái tivi: một của nhà chú Uy làm bí thư xóm, một của lão Trọng bán thịt chó ngoài chợ. Những đợt có bóng đá, chúng tôi hay xem ở nhà chú Uy, vì chú thường bê tivi để ra ngoài hiên, ngay trước cái sân rộng mênh mông, chúng tôi tha hồ ngồi, khỏi lo tranh giành, giữ chỗ. Phía góc sân nhà chú còn có cái bể nước mưa to như cái bể phốt, đang xem mà khát nước cứ tự nhiên ra đó vục gáo dừa múc lên mà tu ừng ực.

Nhưng có một điều hơi bực là chú Uy lại cứ kê một hàng gạch ở ngay chỗ đầu sân, đoạn gần cái tivi. Đứa nào đến sớm sẽ ngồi hàng đầu, và ngồi lên mấy viên gạch đó, thành ra những người đến sau và ngồi sau rất khó xem – do cái bọn đằng trước ngồi cao quá. Vậy là ai đến sau, muốn xem ngon lành, thì phải đi kiếm gạch. Kiếm cũng dễ thôi, chỉ cần ra cái sân kho ở ngay đó, có đống gạch tập kết của xã dùng để xây nhà tình thương cho mấy cụ già neo đơn, rồi cứ việc khuân về. Tất nhiên, lúc xem xong, đứa nào cũng nhấc mông chuồn thẳng, chả đứa nào thèm ở lại dọn dẹp cái đống gạch vứt ngổn ngang, bừa bãi trên sân. (more…)

Blog Bạn Bè

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...