Home » Posts tagged 'vo tong danh meo'

Tag Archives: vo tong danh meo

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Loading...
loading...

Làm gì khi vợ giận

Hôm trước hai vợ chồng đang xem chương trình thi hoa hậu trên tivi, vợ đột nhiên thở dài, giọng buồn buồn: “Mấy cái con kia nó ăn gì mà xinh thế! Ngực đứa nào cũng nần nẫn, chân dài miên man…”. Biết vợ đang tự ti, mặc cảm, tôi dịu dàng choàng tay ôm vợ vào, giọng ngọt ngào: “Mỗi người có một nét đẹp riêng mà! Chúng nó ngực to, chân dài, nhưng đầy cái chúng nó không thể bằng em!”. Vợ cười thẹn thùng: “Anh cứ nói vậy! Em thì có gì hơn được chúng nó!”. Tôi dụi dụi cằm vào vai vợ, thầm thì như hơi thở: “Nhiều chứ! Chúng nó được cái ngực to thôi, chứ bụng thì sao to bằng bụng em? Chân em cũng vậy, tuy không dài, nhưng lông chân em chắc chắn dài và mượt gấp vài lần chúng nó!”.

Nghe đến đó, chả hiểu sao vợ vùng dậy, hất tay tôi ra, rồi vợ vồ lấy cái điều khiển, tắt tivi cái “bụp”, xong ném điều khiển cái vù. May mà tôi né kịp, chứ nếu không đã ăn cái điều khiển vào mặt…

Thế là tôi bị vợ giận!

Rồi lại nhớ có lần, đứa con gái 3 tuổi nhà tôi thấy vợ tôi đang mặc coóc-xê vào để chuẩn bị cả nhà đi công viên chơi, nó mới hỏi: “Sao phải đeo cái đó vào làm gì vậy mẹ?”. Vợ tôi ngồi xuống gần con, giảng giải ân cần: “Mẹ phải mặc cái này vào để bảo vệ và nâng đỡ ti của mẹ, chứ chả lẽ ra đường lại cứ thả rông cho nó lủng lẳng thì người ta cười cho, xấu hổ lắm con ạ!”. Tôi nghe thế liền nghiêm giọng: “Con còn bé, em không nên nói dối con, dần dần thành quen, con sẽ hiểu sai về những sự vật hiện tượng và thế giới quan xung quanh. Em đeo cái áo đó vào để lừa mắt thiên hạ, chứ có cái quái gì bên trong đâu mà đòi lủng lẳng”.  (more…)

Những cái nhất của 2018

Thầy giáo của năm

Danh hiệu này xin được trao cho thầy Đy Bằng Minh – hiệu trưởng trường dân tộc nội trú Sanh Thơn, Thú Phọ – bởi tình yêu vô bờ thầy dành cho học trò. Hơn ai hết,thầy cảm thông và thấu hiểu được cuộc sống khó khăn và thiếu thốn của các em học sinh trường mình, bởi thế, thầy thường gọi các em nam lên phòng riêng và cho các em ăn kẹo mút. Lý do thầy thích gọi các em nam khả năng cao là vì thầy bị tiểu đường, ăn kẹo của thầy dễ sâu răng: nam sâu răng thì không sao, chứ nữ sâu răng thì rất xấu.

Thầy cũng biết bộ môn giáo dục giới tính ở nước ta còn bị xem nhẹ, và các em học sinh chưa có ý thức về việc phải chăm sóc, giữ gìn bộ phận nhạy cảm, bởi vậy thầy lại phải tận tay moi ra để kiểm tra, chăm và sóc cho các em. Nhiều người đi từ thiện hoặc làm được chút việc tốt thường sẽ hay khoe khoang, nhưng thầy thì không: Sau mỗi lần như vậy, thầy đều trích một phần nhỏ trong khoản lương ít ỏi của mình dúi vào tay các em và dặn: “Đừng nói cho ai biết nhé!”.  (more…)

Ai là cử tri

Thím Bâm vừa ngồi cộng sổ vừa thở ngắn than dài vì doanh thu quán Phò của thím tuần này giảm sút thảm hại, lý do là bởi giá phò thế giới đợt vừa rồi giảm mạnh, thím Bâm dù đã cố nấn ná, nhưng cuối cùng cũng phải giảm giá theo vì đám khách làng chơi chúng kêu quá.

“Sao giá phò thế giới tăng là mình tăng theo ngay, còn giá phò thế giới giảm thì mình cứ chần chừ mãi mới giảm vậy thím?” – nghe giọng phía sau lưng, thím Bâm chả cần quay lại cũng biết đó là con bé người dân tộc Hờ Mông, tên là Hờ Lổn, đang thử việc ở quán. Con này chân dài, ngực căng, mông nhẵn, mỗi tội não hơi ít nếp nhăn thành ra hay hỏi những câu khá ngớ ngẩn. Thấy nó đang cầm cái bao cao su và cái cu giả trên tay, biết là nó đang luyện đeo bao, thím Bâm ân cần, bảo: “Hồi đầu, thím cũng giống con vậy: đeo mỗi cái bao thôi mà cứ lóng ngóng, mấy phút đồng hồ không xong. Giờ quen rồi, thím có thể tay trái một bao, tay phải một bao, mồm một bao, đeo cho ba khách cùng lúc, tích tắc là xong. Thế tức là cái gì mình làm nhiều thì sẽ quen, sẽ làm nhanh, cái gì mình ít làm thì sẽ ngượng, sẽ làm chậm. Giá phò cũng thế: mình tăng suốt, có kinh nghiệm rồi, thì sẽ quen, sẽ tăng nhanh, còn giảm thì mình ít giảm quá, nên đâm ra ngượng nghịu, chậm chạp”. (more…)

Công văn từ trần duy hưng

Kính gửi các anh Vê Ép Ép.

Em là Quỳnh, tên giao dịch là Quỳnh múp ghê – cán bộ ngành du lịch sinh lý có văn phòng đại diện tại 69 Trần Duy Hưng. Nay em gửi công văn này xin được mua 300 vé vip khán đài A để cho các chị em trong ngành tới sân cổ vũ trận chung kết tại Mỹ Đình tối nay.

Dù ở đội tuyển Việt Nam chúng em chả nhớ tên ai ngoài cái anh thủ môn Bùi Tiến Dũng đẹp zai mà đóng cái quảng cáo “Nào ta mua mua mua mua” cái gì đó, nhưng mà đi bão thì lần nào tụi em cũng có. Tụi em sẵn sàng cởi đồ, không tiếc sinh mạng ngồi sau xe mấy anh choai choai dũng cảm rú ga, oánh võng, nẹt bô – dù mấy anh ấy vừa tìm mọi cách để trốn nghĩa vụ quân sự. Cái đó gọi là tình yêu bóng đá vô điều kiện: yêu mà không cần biết hôm nay đội nhà đang đá giải gì, đá với đội nào và thắng bao nhiêu. (more…)

Bóng

Thằng bạn tôi nó làm rất nhiều nghề. Đầu tiên nó đi lái taxi, nhưng bị say xe nên lái được một đoạn là nôn hết ra vô lăng, lại phải dừng lại lau chùi. Ngày nó nôn vài chục lần, khiến xe rất nặng mùi, thành ra khách sợ, không dám lên xe nó. Số lần nó nôn tỉ lệ nghịch với số khách nó đón được, thế nên trong khi các đồng nghiệp của nó bận rộn chạy liên tục không hết khách thì nó lại ế ẩm, toàn phải đỗ xe mở điện thoại lên xem sex. Thường những vị khách hiếm hoi mà nó đón được đều là những người bị ngạt mũi kinh niên hoặc viêm xoang mãn tính.

Thấy thu nhập từ lái taxi không đủ tiền mua data 3G, nó ấp ủ ý định chuyển nghề. Một lần tình cờ xem được cái clip dạy hoạn lợn trên Youtube, nó thấy hoạn lợn cũng dễ nên mày mò nghiên cứu, rồi tự học thêm cả hoạn chó, hoạn gà và quyết định về quê hành nghề hoạn. (more…)

Chuyện lão hạc

Nghe tiếng rú rít điên cuồng trong nhà, tưởng cậu Vàng bị làm sao, tôi lao vội vào, nhưng không phải cậu Vàng, mà là lão Hạc: lão đang gào thét, cầm điếu cày phang bôm bốp xuống cái laptop.

“ĐM cụ bị điên à!” – nghe tiếng tôi hét thất thanh, lão Hạc mắt đỏ ngầu ngẩng lên, rồi lão thừ người, buông rơi cái điếu cày, ngồi thụp xuống, giọng thiểu não: “Phải! Tôi đang điên đây ông giáo ơi! Ôm laptop canh từ sáng đến giờ để mua vé chung kết mà cái ĐKM nó cứ click vào là đơ, đến phần thanh toán rồi nó vẫn đơ” – vừa nói lão Hạc vừa bưng mặt khóc tu tu…

Rồi như sực nhớ ra điều gì, lão Hạc gạt nước mắt, rút ví ra tờ 500k ấn vào tay tôi, nài nỉ: “Ông giáo là chỗ quen biết với cụ Bá, nhờ ông giáo mua giúp tôi một cặp với, khán đài C, D thôi cũng được. Ông giáo nhá?”. Tôi nhẹ nhàng gỡ tay lão Hạc ra, thở dài bảo: “Vụ này khó đấy cụ ạ! Lúc sáng chị Dậu cũng nhờ mua hộ, nhưng tôi cũng chịu”. “Vậy không có cách nào để mua được vé nữa hay sao ông giáo?” – lão Hạc vừa hỏi vừa ngước nhìn tôi như để chờ đợi một tia hi vọng le lói. Tôi ngập ngừng: “Thực ra thì vẫn có cách… Vừa rồi, tôi thấy thằng Bá Huồi với cả con Bá Hướm chúng nó rao bán vé…”. (more…)

Ai là cao thủ

Hồi học cấp 3, hắn giành giải nhất cuộc thi Đường lên đỉnh Ốt-trây-li-a, được sang Úc du học chuyên ngành công nghệ thông tin. Học xong hắn ở lại Úc làm việc, và trở thành thủ lĩnh của Anlonymous – nhóm hacker nổi tiếng nhì thế giới, sau Anonymous. Lý do hắn không trở về Việt Nam là bởi hắn tự cho mình là một trong những hacker giỏi nhất, và coi Việt Nam là vùng trũng của công nghệ thông tin thế giới.

Chả thế mà khi bà cô hắn ở Việt Nam gọi sang nhờ hắn hack hộ cho một cặp vé bán kết AFF Cup thì hắn ức tí hộc máu chết vì cảm thấy bị sỉ nhục: Ai lại nhờ một hacker hàng đầu thế giới đi làm cái việc cỏn con như thế?! Tuy nhiên, hắn vẫn cố kìm giận mà điềm đạm đáp lại: “Vâng thưa cô! Nhưng không phải một cặp, mà là hàng nghìn cặp, cho cả lò, cả làng nhà cô đi xem bóng đá luôn”.

10h website mới mở bán, nhưng trước đó cả chục phút, hắn đã xâm nhập đồng thời kiểm soát được hoàn toàn hệ thống, chỉ chờ đúng giờ G là hắn sẽ nhập lệnh và tạo ra hàng nghìn giao dịch ảo. Hắn bình thản đếm ngược từng giây: 4… 3… 2… 1… và Enter! Nhưng rồi hắn ngã ngửa, không tin vào mắt mình nữa: Trên màn hình hiện lên chình ình dòng chữ: “Hết vé!”. (more…)

Gã bác học kì dị và phát minh diệu kì

Từ khi còn rất nhỏ, bác Học đã bộc lộ những dấu hiệu của một thần đồng: vừa chào đời xong, bác Học đã có thể cất tiếng khóc oe oe; chưa đầy một tháng tuổi, bác đã biết tự đi vệ sinh ra bỉm; hai tuổi biết cầm bút viết linh tinh ra giấy; ba tuổi đã nói được bi bô một số từ vô nghĩa…

Đúng như dự đoán, lớn lên, bác Học trở thành một nhà bác học với niềm đam mê nghiên cứu khoa học vô bờ. Ngay cả khi đã lấy vợ thì niềm đam mê ấy vẫn không suy giảm: rất nhiều đêm, trong khi vợ bác Học đã tắm rửa sạch sẽ nằm gối mông cả giờ trên giường để đợi chờ, thì bác Học vẫn cứ ngồi trong phòng làm việc, cho các chất hóa học vào trong lọ thủy tinh rồi xóc lọ làm thí nghiệm. Và lại đúng như dự đoán: bác Học bị vợ đuổi khỏi nhà, phải lên núi sống một mình trong cái hang đá lạnh lẽo.

Mấy năm ở cùng vợ chả nghiên cứu được cái gì, vậy mà chỉ sau 3 tháng bị vợ đuổi, bác Học đã cho ra lò được 3 phát minh vĩ đại phục vụ cho cuộc sống nhân loại.

Phát minh đầu tiên là chiếc quạt kì diệu: có thể quay và tạo ra gió mát mà không cần sử dụng điện, ắc-quy hay pin. Theo bác Học thì chiếc quạt này hoạt động dựa trên nguyên lý chong chóng: khi được một lượng gió nguồn đủ lớn – có thể là gió tự nhiên hoặc gió từ một chiếc quạt chạy điện khác – thổi vào thì cánh quạt của nó sẽ tự quay và tạo ra gió. Tuy là gió tạo ra không mạnh và cũng không mát bằng lượng gió nguồn, nhưng với một chiếc quạt hoạt động không cần điện năng, thì kết quả như vậy thật sự rất ấn tượng. (more…)

Bố già

Bố già Vito Corleone ngồi bên cửa sổ căn biệt thự, trầm ngâm nhìn xuống phía dưới sân – nơi đám cưới con gái ông đang diễn ra linh đình, náo nhiệt.

Khách đã ngồi ăn kín các mâm. Giò chả, thịt thà, tôm cua mâm nào cũng còn nguyên, vì khách chỉ tập trung ăn mấy món miến, canh, măng luộc, rau xào, để dành những món thịt kia lát gói mang về cho con cho cháu. Bởi thế bà con nơi đây, khi đi ăn cưới thì ai cũng mang theo một cái túi ni-lông, còn khi ăn cưới về thì ai cũng u lên một cục trong túi quần, đoạn gần ngay bẹn – một tập tục rất đẹp của người dân vùng Sicily!

Không giống đám cưới những nơi khác chỉ có phù dâu, phù rể: đám cưới của người Sicily còn có một loại phù nữa, ấy là phù phong bì. Đội phù phong bì này có nhiệm vụ đứng trước cổng chặn và kiểm tra phong bì của khách: khách nào đi 5 lít sẽ được mời vào mâm cỗ ngon 5 lít; khách đi 2 lít sẽ được dẫn vào ngồi mâm 2 lít (với thức ăn ít hơn và thái độ phục vụ ghẻ lạnh hơn); khách đi 5 chục thì bị mời ra góc sân ngồi cắn hướng dương và uống nước chè. (more…)

Giết con chim nhạ

Đường Tăng cưỡi ngựa cả ngày đau đít quá thì lúc này cũng đã xuống ngựa đi bộ cùng ba đồ đệ. Nắng hoàng hôn vàng ươm hắt xuống con đường chiều quanh co khiến cho năm cái bóng người ngựa ấy trải dài, mấp mô in lên sườn đồi tròn trĩnh thoai thoải phía trước mặt, tựa như năm ngón tay của trai gã phong tình đang dày vò bộ ngực ửng hồng của cô thôn nữ còn trinh.

Mấy thầy trò đều đã thấm mệt nên muốn tìm chỗ nghỉ qua đêm. Đi thêm một quãng nữa, họ gặp hai quán trọ: một chắc mới khai trương, rất khang trang, phòng ốc to, gọn gàng, có chỗ để ngựa, có điều hòa, K+, wifi cùng mấy cậu phục vụ choai choai đứng mời chào đon đả; một thì lụp xụp, tối tăm, tường tre, mái lá, chả có gì cả, chỉ có mỗi em gái mặt mũi son phấn lòe loẹt, mặc chiếc quần bò rách ngắn hở bẹn và chiếc áo hai dây cũn cỡn lộ cả xu chiêng.

Ngộ Không, Bát Giới và Sa Tăng đồng loạt quay ra nhìn sư phụ, ý như muốn hỏi sư phụ định thuê nhà trọ nào. Sư phụ hắt hơi sổ mũi liền mấy cái, bảo: “Ta độ này đang có dấu hiệu viêm xoang, nằm điều hòa hay chảy nước mũi và một số loại nước khác, rất khó chịu. Thôi, thuê cái chỗ quán lá kia đi, cho nó gần gũi với thiên nhiên. Với cả nhìn cái kiểu son phấn và phong cách ăn mặc thiếu thốn rách rưới của cô gái kia thì biết ngay cô ấy là con gái nhà lành, chúng ta là người tu hành, đương nhiên phải hướng tới cái thiện, cái lành”. (more…)

Blog Bạn Bè

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Loading...