Home » Posts tagged 'vo tong danh meo fb'

Tag Archives: vo tong danh meo fb

Tôi đi ăn cướp

Ruộng dưa chuột nhà tôi năm nay được mùa, quả nào quả nấy đều dài, to, cong, đầu nhẵn mọng, cấu nhẹ phát là nhựa trắng chảy ra rin rỉn. Thế nhưng đành vứt ngoài ruộng cho mấy con bò cái nó ngậm, chả thèm thu hoạch, nguyên nhân vì bọn thương lái mất dạy, bỏ dưa chạy lấy người; vì các nhóm từ thiện đã khôn ra, không thèm qua giải cứu; và cả vì mấy cái đồ sextoy của Tàu vừa rẻ, vừa nhiều tính năng được rao bán nhan nhản, freeship tận giường…

Không bán được dưa, tôi lâm vào cảnh túng thiếu, ăn dưa trừ bữa. Ăn nhiều quá, tôi đâm ra ỉa chảy. Nhưng thật may, trong lúc ngồi ỉa, rảnh quá, tôi vô tình đọc được bài viết trên cái mảnh báo mà tôi đã vò nhàu để chuẩn bị chùi đít. Bài báo nói rằng mỗi người đều có thế mạnh của riêng mình, và ai tìm được công việc phù hợp nhất với thế mạnh của mình thì kẻ đó sẽ thành công. Bài báo còn khuyên rằng: nếu bạn đã thất bại với một công việc nào đó, thì hãy thử làm một công việc có tính chất trái ngược lại, khi ấy, cơ hội thành công của bạn sẽ cao hơn. Bài báo lấy dẫn chứng về trường hợp một anh làm kiểm lâm, thu nhập thấp, cuộc sống khó khăn, thiếu thốn, sau đó, anh bỏ nghề, chuyển qua làm lâm tặc thì cuộc sống đã ổn định, giàu lên nhanh chóng. Rồi cả một chị làm bác sĩ thú y, mở một trung tâm chuyên khám và chữa bệnh cho chó, tuy nhiên vì không có bệnh nhân, à nhầm, không có bệnh cẩu, nên chỉ vài bữa là trung tâm của chị phải đóng cửa. Chị quyết định chuyển nghề, sử dụng ngay mặt bằng ấy mở quán thịt chó, chuyên giết mổ và cung cấp thịt chó cho các đám cưới, đám ma, hội nghị, tiệc sinh nhật. Mới đây, quán của chị đã được WDO – Tổ chức Chó Thế giới – bầu chọn là một trong những quán thịt chó ngon và đông khách nhất Châu Á… (more…)

Người Sán Phử

Sán Phử là một nhóm dân tộc thiểu số (có họ rất gần với dân tộc Sán Dìu và Sán Dập), sống tập trung ở ven biển của một tỉnh miền núi phía Nam. Người Sán Phử không ai là không biết đến Tập đoàn Phân Ị hùng mạnh do Phân Quan đứng đầu.

Một hôm, Phân Quan đang ngồi suy tính đăm chiêu thì Lông Bưởm – trợ thủ đắc lực của Phân Quan – lưng đeo ba lô, tay xách bao gạo cùng mấy thứ rau quả lủng củng bước vào. Thấy Phân Quan, Lông Bưởm lễ phép cúi chào rồi đưa cho Phân Quan gói bánh, bảo: “Em vừa về quê lên, có chút quà quê biếu anh!”. Phân Quan cầm gói bánh, hỏi: “Vẫn cái loại bánh hôm trước đấy à? Bánh ăn thì ngon, mỗi tội cái gói gia vị hơi ngang”. Lông Bưởm nghe vậy hốt hoảng: “Ấy chết! Đó là gói chống ẩm, không phải gia vị, không ăn được đâu ạ!” Phân Quan quê quá, đành nói chữa thẹn: “Tôi biết! Thế nên tôi đâu có ăn hết, chỉ ăn nửa gói xong thấy ngang là thôi luôn”. (more…)

Chú Lầm Đầu Thôn

Chú Lầm đầu thôn tôi có mái tóc rất dài. Nói về độ dài mái tóc của chú Lầm, người thôn tôi thường kể cho nhau nghe câu chuyện, rằng một lần chú Lầm tắm sông vào đúng hôm nước chảy xiết, cộng với cái chun quần đùi của chú lại lỏng, nên lúc chú trồng cây chuối thì quần đùi chú tuột ra và bị nước cuốn đi luôn. Chú cứ tồng ngồng đứng dưới sông, không dám lên vì hai bên bờ có rất nhiều các chị, các cô đang cắt cỏ, chăn bò. May quá, chợt nhớ đến bộ tóc dài, chú liền lấy tóc quấn mấy vòng quanh bẹn như quần sịp rồi ung dung bước lên bờ. (more…)

Vợ BOT

Hôm trước, chuẩn bị đi ngủ thì nhớ ra đang là cuối tháng, vậy là hắn đè vợ ra, định làm tí giải đen. Khởi động xong, chuẩn bị tăng tốc thì vợ đưa tay ra chặn lại, bảo:

– Nộp tiền đê!

– Tiền nộp từ đầu tháng rồi mà!? – hắn ngạc nhiên.

– Đó là tiền sinh hoạt hàng tháng, còn đây là phí tính theo lượt, hai loại khác nhau!

– Ở đâu ra cái phí đó?

Vợ hắn nghe vậy thì nghiêm giọng, chỉ chỉ lên hai quả bưởi “năm ngón” căng mọng trước ngực, bảo: (more…)

Quốc lâm đại chiến

Hôm trước tôi có việc qua Quất Lâm, tiện đường ghé vào đá quả phò cho lại sức rồi đi tiếp. Các tài xế khi dừng ăn cơm dọc đường, họ thường chọn quán có đông xe tải đỗ ở ngoài, tôi dừng đá phò cũng vậy: cứ quán nào đông khách là tôi chọn. Thế nên, tôi quyết định vào một quán phò khá mới – chắc vừa khai trương – nơi có rất nhiều khách đang đứng xếp hàng dài tới vài trăm mét.

Là một người đá phò có văn hóa, tôi tất nhiên không chen ngang mà ngoan ngoãn đứng xếp hàng chờ tới lượt. Khi thấy những người đang xếp hàng ai nấy đều ôm trên tay những bịch tiền lẻ mệnh giá 2 trăm, 5 trăm đồng, tôi ngạc nhiên hỏi lí do thì một anh mặt đỏ phừng phừng, trả lời bằng giọng bực tức: (more…)

Chú tôi cũng khóc

Chú tôi là một người đàn ông lạnh lùng và giỏi che giấu cảm xúc. Sống cùng chú tôi hơn nửa đời người rồi mà cô tôi mới chỉ chứng kiến đúng hai lần chú khóc.

Lần thứ nhất, là trường hợp như người đời vẫn nói: đàn ông chỉ khóc khi thái hành. Hôm ấy, thấy chú đang thái hành thì dừng lại, nước mắt rơm rớm, cô mới hỏi: “Cay mắt quá hả anh?”. Chú lắc đầu, giơ ngón út đang chảy máu ròng ròng lên bảo: “Không! Anh cắt vào tay”.

Ngày cưới tức là ngày cô dâu lên xe hoa về nhà chồng, nhưng với chú tôi thì nó là ngày chú tôi lên xe hoa về nhà vợ, vì chú ở rể. Cô tôi có một cô em gái xinh đẹp, tính tình phóng khoáng, cởi mở, đang tuổi cập kê và kinh nguyệt rất đều. Ấy thế mà chú tôi về ở rể được mấy bữa thì cô em vợ đã có dấu hiệu chậm kinh. Chú lo sốt vó, mong kinh em vợ hệt như vua Đường mong bốn thầy trò Đường Tăng thỉnh kinh từ Tây Trúc trở về. Rồi khi thấy kinh về, chú mừng như chị Dậu bán được chó. Đó là lần thứ hai chú khóc – khóc không phải vì thái hành, mà là vì thấy “hành”. (more…)

Không gì là lãng phí

Hôm ấy là buổi đầu tiên tôi đi làm. Có vẻ, tôi hợpvới công việc này thì phải, bởi vừa chống xe, ngồi chưa nóng chỗ, đã có khách tới ngay…

– Chào anh! Anh đi đâu lên em chở ạ? Mở hàng em lấy rẻ thôi!

Gã khách mặc chiếc áo phông sờn, chắc gia đình đang có chuyện gì buồn, nên mặt đầy vẻ giận hờn. Gã với lấy chiếc mũ bảo hiểm đang treo trên con Wave ghẻ của tôi rồi bảo:

– Chở tao tới bệnh viện!

– Dạ! Bệnh viện nào ạ?

– Bệnh viện nào là tùy mày, vì người nằm viện là mày! (more…)

Chuyện cam hành trình

Hôm trước, có thợ đến lắp cam hành trình cho ô tô của ông anh bên hàng xóm, mình tò mò chạy qua nghiêng ngó. Thấy mình, ông anh hàng xóm cười, giọng không giấu nổi vẻ tự hào: “Vợ anh cho tiền lắp đấy! Anh bảo không cần thiết, nhưng vợ nói là dạo này xem trên mạng thấy công an giao thông hay có kiểu chim mồi để bẫy lái xe, nếu có cam hành trình thì sẽ cãi được, đỡ bị mất tiền oan. Rồi nhiều vụ va chạm, người nhà nạn nhân lao vào hành hung lái xe, nếu có cam hành trình mở ra, chứng minh là mình đi đúng, thì sẽ khỏi bị đánh oan. Tóm lại: vợ anh bảo lắp cam hành trình để cho chồng được an toàn”.

Ngừng một lát, cười tủm tỉm, rồi ông anh lại tiếp lời: “Mồm thì cứ quang quác chửi chồng, nhưng trong lòng lại rất lo lắng, quan tâm! Đàn bà, tưởng vậy mà không phải vậy em ạ!”. (more…)

Tấm bằng đại học

Ra trường, mất gần năm trời cầm tấm bằng đại học rong ruổi đi tìm việc khắp nơi, cuối cùng, tôi cũng đã xin được vào làm cho một công ty nước ngoài, hoạt động trong mảng vận tải. Vì làm việc dựa trên nền tảng ứng dụng di động – tiếng Anh gọi là Mobi Apps – nên công việc của tôi cũng đỡ vất vả đi rất nhiều: thay vì sáng sáng ra ngã tư chống xe ngồi đợi khách, thì giờ, tôi ngồi đâu cũng được, chỉ cần bật điện thoại 3G lên, có khách là ứng dụng sẽ báo. Làm kiểu công nghệ này khỏi phải lo bon chen giành khách, lại còn được phát áo đồng phục kèm thêm 2 cái mũ bảo hiểm có in logo công ty. Ra đường, chỗ nào cũng gặp đồng nghiệp: hồi đầu gặp tôi còn vẫy vẫy chào, sau vẫy nhiều mỏi tay quá nên thôi… (more…)

Phò

Kéo hộ em cái khóa! – em phò nói rồi chìa tấm lưng trần lấm tấm mấy đám mụn cám về phía tôi. Chiếc váy chỉ mới kéo được một phần khóa buông lơi trên bờ hông thon tròn còn đang hằn lên những vệt đỏ nhằng nhịt bởi những đầu ngón tay bấu miết. Tôi vừa kéo khóa cho em phò vừa quay mặt đi vì thứ nước hoa hăng hắc cùng cái mùi khen khét của mồ hôi, tanh nồng của bao cao su ám trên người em ấy xộc vào mũi tôi làm tôi rùng mình. Thế mới thấy, cái ham muốn bản năng của một con đực có thể khiến một gã đàn ông hụp mặt, liếm láp, hít hà vào đúng cái chỗ mà chỉ ít phút sau đó thôi hắn đã phải rùng mình khi ngửi thấy! (more…)

Quảng Cáo

doc truyen cuoi

Tiền mua sữa cho con

Lien He Quang Cao

loading...