Home » Posts tagged 'truyện bựa võ tòng đánh mèo'

Tag Archives: truyện bựa võ tòng đánh mèo

Chuyện từ chức của trưởng thôn

Bác Hải là trưởng ban truy quét chó ở thôn tôi – bác không cao lắm, người được có một dóng, nên bà con yêu thương gọi bác là Hải Dóng.

Bác Hải Dóng là người đã ra quy định cấm thả chó chạy rông ngoài đường, và cũng chính bác trực tiếp cùng các anh em trong đội trật tự của thôn thường xuyên xuống đường, thấy con chó nào lảng vảng là bác xích cổ đem lên phường. Bọn trộm chó rất ghét bác, vì bác mà chúng hết đường kiếm ăn. Bác Hải Dóng nổi tiếng với câu tuyên bố xanh rờn: Nếu không dẹp hết lũ chó má, tôi sẽ xin từ chức! (more…)

Lấy vợ và ăn cứt

Bữa nọ chả biết vợ tôi đọc ở đâu trên mạng thấy có cái nghiên cứu của ông tiến sĩ nào đó khẳng định rằng: “Nếu được lựa chọn lại giữa lấy vợ và ăn cứt thì 90% đàn ông có vợ rồi sẽ chọn ăn cứt”, xong vợ tôi về nhà, hất hàm hỏi tôi: “Còn anh thì sao? Giữa lấy vợ và ăn cứt anh chọn cái nào?”. Tôi lúc ấy hả hê quá đâm ra phấn khích nên chẳng kịp nghĩ ngợi gì, trả lời luôn: “Thì anh cũng chọn giống như hầu hết đàn ông khác thôi!”.

Vợ chả nói gì, lầm lì vào buồng mở tủ lấy cái balo ra. Tôi tưởng vợ giận tôi và định xếp quần áo bỏ về ngoại, nhưng không, vợ lại đi ra chỗ bếp, lấy cái bịch túi ni-lông đen cùng với con dao phay. Tôi biết mình ngu rồi, đành cuống cuồng trình bày ngay: “Em ơi! Em hiểu lầm ý anh rồi!”. Vợ vừa mài dao, vừa gằn giọng: “Hiểu lầm gì? Anh bảo anh chọn giống như hầu hết đàn ông khác, tức là anh thuộc 90% những thằng sẵn sàng ăn cứt chứ còn gì?”. (more…)

Tết nội hay tết ngoại

Có lẽ lúc tôi cầu hôn vợ tôi, cô ấy chưa nghĩ đến chuyện mỗi năm sẽ phải về ăn Tết ở quê chồng, chứ nếu nghĩ tới, khả năng cao là giờ tôi vẫn đang ế vợ.

Hành trình hơn trăm ki-lô-mét trên chiếc xe khách cũ rích, chật ních như nhồi lợn, và cả hơn nửa cây số cuốc bộ từ quốc lộ vào nhà trên con đường quê lổn nhổn đất đá – khiến hai bên đế cao gót của vợ mấy lần lẹo trẹo như chực bung ra – chỉ là màn khởi động cho những áp lực và mệt mỏi mà vợ tôi sắp phải trải qua…

Về tới nhà, đúng lúc cả họ đang sắp cỗ. Vợ tôi cúi đầu lễ phép chào các cụ, các ông, các bà, các anh, các chị, các cô, rồi xoa đầu hỏi han các em nhỏ. Cố nội tôi – tuy đã già, chân tay đã yếu, nhưng mắt vẫn rất tinh, tai vẫn rất thính, và rất khó tính – đang ngồi trên thềm, thấy vậy thì thủng thẳng bảo: “Ở thành phố phóng khoáng thế nào cũng được, nhưng về quê chồng thì phải biết tôn ti trật tự nhà chồng: ai đời cháu dâu lại đi xoa đầu chú mình như vậy mà coi được sao?”. Vợ tôi ngớ người: hoá ra, trong đám mấy đứa trẻ vợ vừa xoa đầu ấy, có một thằng là con út của một ông nào đó mà ông ấy lại bằng vai với ông nội tôi, tức là cái thằng nhóc đó tuy mới năm, sáu tuổi, nhưng nó lại bằng vai với bố tôi, và vợ tôi phải gọi nó bằng chú. Từ lúc ấy, gặp đứa trẻ con nào vợ cũng cúi đầu: “Cháu chào cô, cháu chào chú!”. Vợ bảo vậy cho ăn chắc: thà chào nhầm còn hơn bỏ sót. (more…)

Qùa Noel Của Vợ

Vợ mình có cái tật rất lạ là nhiều lúc đang vui vẻ bình thường đột nhiên mặt vợ tối sầm lại rồi nghiến răng kèn kẹt. Ví như hôm trước ấy, đang nói chuyện vui vẻ, vợ quay sang hỏi: “Tại sao anh lấy em?”. Mình bảo: “Từ bé, anh đã đặt ra mục tiêu rằng người con gái mà anh lấy làm vợ bắt buộc phải có một trong hai tiêu chí: hoặc là thông minh, hoặc là xinh đẹp. Ấy vậy mà chả hiểu sao anh lại lấy em!”. Nghe vậy, mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt…

Có bữa vợ lại hỏi: “Anh thích nhất là lúc em đang làm gì?”. Mình bảo: “Anh thích nhất lúc em ngủ”. Vợ cười: “Có phải khi ấy em dễ thương như con mèo không?”. Mình nói: “Chả phải! Chỉ là vì khi ngủ thì em sẽ không gào thét, quát tháo anh được!”. Mặt vợ lại sầm lại, nghiến răng kèn kẹt… (more…)

Dương vật của thằng bạn tôi

Thằng bạn tôi bị ung thư dương vật giai đoạn cuối, di căn nổi hạch rồi. Hôm trước tôi nhìn thấy hai cái hạch như hai quả cà dái dê lủng lẳng ở bẹn nó. Đi viện, bác sĩ bảo là hết cách rồi, đưa về nhà cho ăn uống, chơi gái thoải mái đi rồi chờ chết thôi. (more…)

Khùng mới tin lời đàn ông

– Anh thủ thỉ vào tai cô: “Từ ngày lấy em, anh đã cai được rượu, bỏ được thuốc, bỏ được cờ bạc, không đi hát karaoke, cũng chẳng thèm lên bar đàn đúm với bạn bè”. Cô mỉm cười hạnh phúc, nghĩ: “Tình yêu của mình đúng là có sức cảm hóa diệu kỳ, nó kéo anh thoát xa khỏi những thói hư tật xấu và hướng anh về cái lương, cái thiện”. Còn anh thì nghĩ: “Lương của anh em thu sạch, trong túi không có đồng nào thì đánh bạc, uống rượu, hút thuốc làm sao? Karaoke cũng không ai người ta cho hát chịu. Rồi đi bar với bạn bè cũng vậy: một vài buổi thì chúng nó còn bao, chứ cả tháng mà chúng vẫn bao thì họa chăng là chúng nó bị đao”.

– Họng cô bị đau còn tay thì bị khô da, nứt nẻ, đi khám và uống thuốc rất lâu mà không khỏi. Anh nắm tay cô ngậm ngùi: “Là lỗi của anh, vì anh mà em phải chịu khổ như vậy”. Cô nghĩ: “Ừ, anh hiểu được sự hi sinh của em dành cho anh vậy là em thấy ấm lòng rồi”. Còn anh nghĩ: “Suốt ngày quát tháo, gào thét chồng thì sao chả đau họng; bát đĩa chồng rửa, quần áo chồng giặt, vo gạo, rửa rau, cơm nước chồng làm hết, tay vợ có mấy khi được nhúng nước đâu mà chả bị khô da”. (more…)

Đêm trong căn nhà nghĩ

Bạn gái tôi thuộc dạng khó tính: quen nhau 49 ngày mới cho nắm tay, 100 ngày mới cho hôn, và đến giờ là đúng giỗ đầu, à nhầm, đúng tròn một năm yêu nhau, tôi vẫn chưa đưa được em vào nhà nghỉ.

Tôi cũng đã nghiên cứu và áp dụng khá nhiều phương pháp nhưng đều không ăn thua. Ví dụ như đang đi chơi giả vờ kêu đau bụng tìm nhà nghỉ để ỉa, thì em bảo: “Anh đeo khẩu trang, đội mũ bảo hiểm vào rồi ra chỗ bụi cây kia mà ỉa tạm cũng được, không ai nhận ra anh đâu mà ngại. Vào nhà nghỉ ỉa thì lịch sự đấy, nhưng tiền thuê phòng cũng mất toi trăm bạc. Vừa rồi anh với em ăn mỗi người bát phở với cả đĩa quẩy mới hết có tám chục, mà giờ anh ỉa phát hết trăm bạc thử hỏi có xót không?”. (more…)

Vãi đái

Sáng phóng xe đi gặp khách, qua ngã tư, đúng giờ cao điểm đông nghịt, định vượt lên thì gặp ngay chiếc xe tải chồm tới làm tôi phải cuống cuồng đạp phanh lại nhường đường. Nhưng đúng lúc ấy con xe tải cũng dừng lại, rồi gã tài xế xe tải cởi trần xăm kín từ đầu đến chân mở cửa xe bước xuống. Tưởng gã sẽ đấm tôi, ai ngờ, gã khom người, bẽn lẽn vừa nói vừa cười: “Em xin lỗi anh! Tại em đang vội nên mới cố chen lên, mong anh bỏ qua cho! Em mời anh đi trước ạ!”.

Qua ngã tư một đoạn, thấy các xe phía trước đồng loạt dạt hết sang lề phải, tôi tưởng là họ tránh xe phun nước sắp qua, nhưng không, là họ nhường đường cho một xe cứu thương đang hú còi vừa phi ra từ cổng bệnh viện da liễu. Các ca cấp cứu từ bệnh viện da liễu này hầu hết đều là các bệnh nhân lậu, sùi mào gà, giang mai giai đoạn cuối, nguy cấp lắm rồi, nên nhanh được thêm một phút là cơ hội sống của bệnh nhân lại tăng được thêm một chút. Bởi vậy, khi được nhường đường, người nhà bệnh nhân trên xe cứu thương rất cảm động, họ mở kính xe, thò cổ ra ngoài cám ơn liên tục, ngay cả bệnh nhân đang nằm thoi thóp nằm trên cáng cũng ráng nhỏm dậy, một tay ôm bẹn, một tay đặt lên ngực, khom người, dập đầu lia lịa thay lời cảm tạ… (more…)