Home » 2016 » Tháng Bảy

Monthly Archives: Tháng Bảy 2016

loading...
Loading...

Hệ Thống Website của Truyện Cười 69

Bầy kền kền

Tôi là phóng viên ảnh, và rất hay được mời đi chụp hình cho mấy cái vụ quảng cáo, tiếp thị hay khuếch trương thương hiệu của mấy công ty, doanh nghiệp.

Bao nhiêu năm làm nghề, tôi rút ra một đặc thù của quảng cáo: đó là cường điệu và nói láo. Ví dụ như chụp quảng cáo kem đánh răng, nhất thiết bạn phải nặn làm sao cho ra một cục kem thật to, hai đầu thon thon, nhọn dần đều, một đầu cụp xuống, một đầu cửng lên, nằm đè lên đám lông…bàn chải – nói thật là ngoài đời tôi chưa thấy ai rặn được ra cái cục kem đánh răng đẹp như thế. Mà đẹp thường đi đôi với tốn kém và lãng phí: bạn cứ thử đánh răng mỗi lần bằng một cục to như trên quảng cáo xem, chả vài hôm là đi tong một hộp. (more…)

Công nghệ nuôi con

Con rể tôi đi công tác xa, để con gái tôi ở nhà một mình với hai đứa nhỏ: một chưa đầy tuổi; một lên ba. Thương con gái quá, tôi quyết định lên đó ít ngày đỡ đần cho nó. Con gái tôi nghe vậy thì bảo: “Đường sá xa xôi, mẹ lên làm chi cho tội, mình con trông hai đứa nhỏ được rồi! Nhàn tênh mà!”. Tôi nghĩ: chắc nó sợ phiền tôi, không muốn tôi tàu xe lặn lội, nên nói vậy thôi, chứ một mình vật lộn với hai con nhỏ, nhàn sao nổi! – Vậy là tôi vẫn cứ lên (more…)

Ông lão đánh cá và con cá mắc dạy

Ngày xửa ngày xưa , có ông lão ra biến đánh cá thì bắt được một con cá vàng

– Ông lão ơi , xin hãy thả tôi về biền , rồi ông muốn gì tôi cũng cho . Con cá van xin khẩn thiết

Ông lão nghe đến đây liền vội vàng thả con cá ra và nói :

– Thật không ? vậy thì ta muốn có một ….

– Haha , có cái lồng ấy , tin người vãi nồi…

Con cá cười rồi lặn mẹ nó xuống biển

Chuyện cổ tích chiếc rìu sắt 2016

Tôi không tin lắm vào mấy chuyện cổ tích, ông bụt, ông tiên, nhưng hôm trước về quê, Tôi đã phải thay đổi suy nghĩ ấy…

Đó là lúc Tôi cầm cái rìu sắt ra bờ sông chặt chuối về để nấu cám cho lợn. Mới chặt được hai nhát, cái rìu sắt đã tuột khỏi tay Tòng rồi văng một phát xuống sông kêu cái “bủm”. Chết cha! Làm sao bây giờ? Tôi không biết bơi, xuống sông mò sợ chết đuối. Mà không mò thì biết lấy gì chặt chuối về nấu cám cho lợn ăn, lợn sẽ đói! Quá bối rối, Tôi ngồi trên bờ sông ôm mặt khóc tức tưởi… (more…)

Truyện cười bựa : Nhầm

Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba, tôi đã có khả năng nhìn cứt gà mà kết luận được chính xác con nào đang bị táo bón và con nào đang tiêu chảy (cái này là tôi hơn hẳn bố tôi, vì năm bố tôi lên ba tuổi, ông mới chỉ có khả năng nhìn cứt gà thôi, chứ chưa đưa ra được kết luận gì cả).

Rồi năm tôi lên bảy, nhà tôi có nuôi một con chó, nó bị ghẻ, lúc bận việc thì không sao, chứ lúc rảnh là nó ngồi vắt chân chữ ngũ, tay gãi xoành xoạch khắp người, lông rụng lả tả, bay bồng bềnh khắp nhà. Bố tôi thương nó quá, mới bảo tôi là xem có cách nào chữa trị giúp cho nó hết rụng lông, đồng thời, nhà tôi cũng đỡ phải chịu cảnh lông bay tứ tung. (more…)

10 Truyện cười vui nhất tuần ( P4 )

Chồng bất ngờ được mời vào nhà hàng xóm lúc nửa đêm; Chàng trai gặp họa vì người đẹp ngập ngừng; Tuyệt chiêu chữa nhức đầu không cần dùng thuốc,… là 10 truyện cười hay nhất phần 4

1 .Ông chồng bất ngờ được hàng xóm vào nhà lúc nửa đêm (more…)

Nhà vệ sinh

Tôi làm cái chân trông coi nhà vệ sinh tại một công viên. Nhiệm vụ của tôi khá đơn giản: khi có khách vào ỉa thì tôi sẽ bán giấy vệ sinh để thu tiền.

Nhiều người hỏi tôi là sao không tìm việc gì khác tử tế hơn mà làm, suốt ngày ngồi ở nhà vệ sinh canh người ta ỉa không thấy chán à? Quả thực, tôi chẳng biết phải nói sao, bởi cái này nó gần như là niềm đam mê, là cái nghiệp rồi! Giống như người họa sĩ: một ngày không được cầm cọ, không được đắm hồn vào những mảng màu cam vàng xanh đỏ, thì sẽ thấy nhớ nhung, khắc khoải, thiếu vắng gì đó; hay như người ca sĩ, một ngày không được cầm mic, không được phiêu trong ánh đèn sân khấu lung linh, thì sẽ có cảm giác không còn là chính mình, thấy cuộc đời buồn tẻ, nhạt nhẽo vô cùng. Tôi cũng thế thôi: một ngày không được nhìn thấy người ta đi ỉa, không được ngửi mùi cứt, là y như rằng trong lòng thấy bứt rứt, trống trải và hẫng hụt… (more…)

Chuyện euro

Đó là một kỳ Euro cách đây đã hơn hai chục năm, khi tôi còn là một thằng nhóc vừa đến tuổi dậy thì, tóc đỏ lòm, da đen ngòm vì bêu nắng…

Thuở ấy, cả làng tôi chỉ có đúng hai cái tivi: một của nhà chú Uy làm bí thư xóm, một của lão Trọng bán thịt chó ngoài ngã ba. Lúc đầu, chúng tôi hay xem ở nhà chú Uy, vì chú thường bê tivi để ra ngoài hiên, ngay trước cái sân rộng mênh mông, chúng tôi tha hồ ngồi, khỏi lo tranh giành, giữ chỗ. Phía góc sân nhà chú còn có cái bể nước mưa to như cái bể phốt, đang xem mà khát nước cứ tự nhiên ra đó vục gáo dừa múc lên mà tu ừng ực. (more…)

Đàn ông thua nhau ở mống vợ

Người ta bảo: “Đàn bà hơn nhau ở tấm chồng”, tôi xin bổ sung: “Đàn ông thua nhau ở mống vợ”. Vợ ơi! Tôi bị cô làm cho xấu mặt, làm cho ức chế nhiều lần lắm rồi! Cô có biết không?

Như mới bữa trước đây này, có thằng em cùng công ty hỏi vay tôi 5 trăm, tôi thú thật là tôi không có. Thế rồi lúc ăn trưa, tôi móc ví trả tiền cơm, thì lại thấy hai triệu từ trong ví rơi ra, thằng em cùng công ty cũng đã nhìn thấy, tôi xấu hổ quá, chả biết giải thích với nó sao cả! Tại sao cô lại lén lút bỏ tiền vào ví tôi hả? Ai cho cô cái quyền đó? Ai cho phép cô làm điều đó? Cô đã biến tôi thành một thằng đàn ông bẩn tính, keo kiệt trong mắt anh em đồng nghiệp, cô có biết không? (more…)

Phiếu bé ngoan

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế, nó nói cả lớp đều được phiếu bé ngoan, mỗi mình nó không được, nên nó tủi. Thấy con thế tội quá, tôi liền chạy vào, xin cô giáo một vốc phiếu bé ngoan đưa cho con, nhưng nó gạt đi, bảo: “Con muốn được phiếu bé ngoan từ cô giáo cơ, không phải từ bố! Tuần sau, con sẽ cố ăn ngoan, ngủ ngoan, chơi ngoan để được cô cho phiếu!”.

Nghe con nói vậy, thì tôi lại tủi, nhưng không phải tủi thân, mà là tủi hổ. Nhớ hồi mới ra trường đi xin việc, mấy công ty họ yêu cầu phải có chứng chỉ tin học. Tôi lúc đó tuy cũng có biết sử dụng máy tính, nhưng chủ yếu là để xem sex với cả chát chít cua gái, chứ tin học có biết cái mẹ gì đâu, nên tôi phải đi mua chứng chỉ ở một trung tâm tin học. Thằng giám đốc trung tâm hỏi tôi thích bằng gì, tôi bảo bằng khá, nó lại hỏi: “Sao không lấy bằng giỏi luôn đi, chỉ chênh nhau có hai chục nghìn thôi mà, nhiều nhặn gì đâu!”, nhưng tôi lắc đầu, bảo: “Giỏi nhiều người đố kị lắm!”. (more…)

Quảng Cáo

doc truyen cuoi
truyen tieu lam

Tiền mua sữa cho con

Lien He Quang Cao

Loading...